Gần
đây chúng ta thường được nghe nhiều đến tần suất xuất hiện những thảm họa thiên
tai như lũ ống, lũ quét, sạt lở núi, sạt lở bờ sông, sụt đất, nước biển dâng,
động đất, sóng thần, lốc xoáy, mưa đá…Sự gia tăng tần suất của các loại hình thảm
họa đó không chỉ là hiện tượng tự nhiên vốn có mà còn do một nguyên nhân quan
trọng là hệ lụy từ hành vi khai thác vô tổ chức và tác động trái quy luật của
con người vào môi trường tự nhiên.
Nhiều
năm trước đây Thế giới đã ý thức rất rõ về vấn đề này, cho nên bản dự thảo Nghị định thư
Kioto đã được các bên tham gia kí kết vào ngày 11 tháng 12 năm 1997 và chính
thức có hiệu lực vào ngày 16 tháng 2 năm 2005. Đến tháng 11/2007 đã có tới 175 nước kí kết Nghị định thư này, với mục đích tham
gia Chương trình khung về biến đổi khí hậu mang tầm quốc tế của Liên hiệp quốc. Mục tiêu của Chương trình
nhằm, cắt giảm lượng khí
thải gây hiệu ứng nhà kính. Song thực tế, do lợi ích cục bộ
cho nên cũng còn không ít những tranh cãi.
Nhìn về phạm vi quốc gia và
địa phương, vấn đề lẽ ra sẽ không phức tạp đến như vậy, vì chúng ta đã có cả
một hệ thống pháp luật đồng bộ để điều chỉnh cho mọi lĩnh vực hoạt động của xã
hội, trong đó có lĩnh vực về tài nguyên và môi trường. Song, thực trạng ở đây đó vẫn tồn tại những vi phạm đến mức đáng
báo động. Ngay trên địa bàn tỉnh Lào Cai và huyện Bảo Thắng, hoạt động của một
số nhà máy không đủ tiêu chuẩn về xử lý ô nhiễm môi trường; rồi tình trạng phá
rừng làm rẫy, tình trạng ô nhiễm rác thải và khai thác tài nguyên khoáng sản
trái phép có nơi, có lúc đã gây nên bức xúc.
Những vấn đề nêu trên thực tế không mới. Được biết, chính
quyền và các ngành chức năng cũng đã vào cuộc, nhưng cá biệt có nơi, có lúc vẫn
chưa đạt được giải pháp khả dĩ để dứt điểm - nếu không nói là còn biểu hiện “Đánh
trống bỏ dùi”. Sự vào cuộc nửa vời đương nhiên là hiệu quả sẽ không cao, đáng
lo ngại hơn là đã tạo nên tình trạng “nhờn thuốc” trước hiệu lực của pháp luật.
Đơn cử một ví dụ về hoạt động khai thác khoáng sản không phép đang tiếp tục gia
tăng, nhất là tình trạng đào đãi vàng sa khoáng trên Sông Hồng và một số khe
ngòi, cứ mỗi lần chính quyền và các ngành chức năng nơi này làm mạnh thì những
người khai thác lậu lại dạt sang nơi kia. Không biết các đối tượng khai thác
khoáng sản trái phép đã bị xử phạt đến mức nào, nhưng các phương tiện hành nghề
của họ thì vẫn “trơ gan cùng tuế nguyệt”. Đó chính là điều kiện để họ chỉ cần di
dời địa điểm là lại có thể vô tư hoạt động. Theo phản ánh của nhân dân, một số
tầu khai thác vàng sa khoáng trên Sông Hồng đã hiển hiện công khai trong suốt
thời gian qua từ Văn Yên-Yên Bái ngược lên địa phận tỉnh Lào Cai - nhất là từ khu
vực Bảo Hà, Bảo Yên lên đến Thái Niên
của Bảo Thắng. Các tầu này đều có trang bị hiện đại như máy phát điện, máy xúc,
máng đãi máy bằng hệ thống guồng …công suất mỗi giờ có thể đào đãi và xả thải
ra tới hàng chục mét khối sỏi. Vì vậy những con tầu này đi đến đâu thì tạo nên
những gò, đống cát - sỏi ở ngay giữa lòng sông. Có chỗ thậm chí còn lấp kín
hàng chục mét, làm cản trở và biến đổi dòng chảy của sông, ngòi. Với con mắt
của những người dân bình thường cũng hiểu được, đó chính là hiểm họa gây xói lở
bờ sông không theo quy luật; là tác động trực tiếp đến nơi ở và diện tích canh
tác của cư dân ven bờ và đã khoét sâu vào chân một số cây cầu lớn. Việc khai
thác vàng trên sông ngòi không chỉ gây nên biến đổi dòng chảy, sạt lở bất
thường mà đáng ngại hơn, đó là sự ô nhiễm dòng sông do các chất độc hại nguy
hiểm như thủy ngân, xianua được thải ra trong quá trình hoạt động.
Cơ quan chức năng lập biên bản, đình chỉ khai thác KS trái phép
Những con tàu này chỉ bị các địa phương xua đuổi chứ chưa thấy
bị xử lý với một chế tài hữu hiệu nào để chấm dứt được hoạt động của nó. Với
cách “Phạt cho tồn tại” hoặc chỉ xua đuổi ra khỏi địa bàn thì chẳng khác gì trò
“bắt cóc bỏ đĩa”. Vừa qua nhóm phóng viên thời sự phát thanh-truyền hình có ghi
lại hình ảnh một con tàu trên Sông Hồng, thuộc địa phận xã Sơn Hải - sau khi nó
đã bị chính quyền địa phương đình chỉ hoạt động và yêu cầu trục xuất. Nhưng chỉ
ít ngày sau đã lại thấy nó lừng lững xuất hiện và ngang nhiên hoạt động ngay
phía trên nơi bị trục xuất không xa!.
Lâu nay, như đã thành mô - tip của các báo cáo, nếu một vấn
đề gì đó còn tồn tại hạn chế thì sẽ được đổ lỗi đầu tiên là do công tác tuyên
truyền, giáo dục chưa tốt, chưa tích cực. Nhưng với các đối tượng khai thác tài
nguyên khoáng sản trái phép, gây hậu quả cho môi trường thì hầu như họ đều hiểu
biết rất rõ về hành vi của mình. Một chủ
tầu làm vàng (Quê ngoại thành Hà Nội) cho biết, anh ta phải đầu tư tới hàng tỉ
đồng để đóng một con tầu làm vàng trên sông, nhưng do ở “dưới đó” chính quyền
làm riết quá nên phải dạt lên “đây” “làm ăn”. Phải chăng, trước lợi nhuận từ
việc khai thác vàng trái phép, thì dù biết rõ quy định của pháp luật họ vẫn tìm
cách lách kẽ hở của công tác quản lý để trục lợi, bất chấp quy định cấm của
Luật pháp hiện hành.
Cụm
từ “thiên tai” xưa nay thường được hiểu là tai họa do thiên nhiên mạng lại,
nhưng ngày nay sự biến đổi khí hậu và biến đổi kết cấu hạ tầng địa chất, dẫn
đến gia tăng tần suất thảm họa thiên tai đã được các nhà khoa học khẳng định,
phần lớn là do sự tác động trái quy luật của con người trong ứng xử với thiên
nhiên.
Vì
vậy, để giảm thiểu thảm họa thiên tai, vấn đề không chỉ ở các biện pháp phòng
chống cục bộ, mà đặc biệt quan trọng là cần có một thái độ tự giác của mỗi con
người về bảo vệ môi trường và hành vi ứng xử với thiên nhiên.
Mạnh Nguyên