Bây giờ tên nó là Đân - Nguyễn Trọng Đân,
ấy là vì người ta đã cất đi cho nó cái dấu huyền (-) vào thời bắt đầu vào cấp 1,
vì sợ nó lớn rồi ngượng với bạn bè. Cái tên này bắt nguồn từ bản tính cù lần,
đần thối của nó từ khi còn nhỏ. Ngày bắt đầu học chữ, cậu nó dạy viết chữ a, nó hí hoáy cả buổi mới khoanh ngược được một chữ o to tổ bố, nhưng to quá khổ choán
hết cả trang giấy. Nó đành gọi cậu và bảo:
-
Cậu ơi, sách bé quá, hết chỗ để vẽ cái móc cho chữ a rồi!.
Đến
lúc học ghép vần, có chữ ớt mà nó cứ gãi đầu, không sao đánh vần nổi. Cậu nó
sốt ruột gợi ý:
-
Ơ-tờ gì?
Nó
vội “đớp” lấy ngay:
-
Ơ…tờ…GÌ! – rõ to.
Cậu
nó bực lắm, nhưng cố ôn tồn bảo:
-
Cậu hỏi, chữ ơ với chữ tờ ghép lại thì thành thành chữ gì, sao mày lại nhắc
lại. Vậy chữ ơ ghép với chữ tờ thành quả gì đo đỏ hả?
-
Lại sáng mắt lên, nó xướng rõ to: Ơ…tờ
GẤC!.
Cậu
nó quát:
-
Không phải, cái gì cay cay hả?
Không
cần suy nghĩ, nó lại xướng:
-
Ơ…tờ GỪNG!
Đến
đây thì không kiên nhẫn được nữa, cậu nó đành cho nó một cái tét vào đít cho bõ
tức.
Nhưng
học mãi rồi cũng thành "nhân". Nghe đâu sau tốt nghiệp phổ thông, nó thi
vào ngành quản trị kinh doanh. Sau ngày tốt nghiệp, cũng nhờ quan hệ nó được
nhận vào một đơn vị cơ quan nhà nước. Chẳng biết sao, mới vài tháng làm việc nó đã dính
vào một vụ bê bối, nghe đâu là làm giả chứng từ gì đó, tham ô đến hàng chục
triệu đồng. Tưởng thế thì toi, nhưng không biết sao nó lại thoát được vụ ấy
bằng cho chuyển đơn vị công tác.
Vậy
mà mới hơn mười năm không gặp, hôm rồi có dịp lên huyện, mình lại thấy nó xúng
xính trong bộ Comple, oai đáo để. Hỏi ra mới biết, giờ nó đang là trưởng cái
phòng quản lý nhân sự. Nhà nó giàu sụ nhất nhì thị trấn. Người ta bảo, nó ngồi
được vào cái ghế "lắm màu" ấy là nhờ có tiếng nói của ông bố vợ làm phó chủ tịch tỉnh về
hưu can thiệp.
Đúng như dư luận hiện nay, cơ chế "hậu duệ" là đứng hàng thứ nhất trong
5 cái nấc " Ệ" của công tác tuyển dụng và bổ nhiệm cũng phải!.
C.M

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét