Cả Mõ

camoz77.blogspot.com/

29 tháng 1 2020

DẠI THẦY

            Chuyện bói toán, cầu cúng xưa nay vẫn được coi là chuyện đời “khôn dại”. Biết mà khó tránh.
Hình minh họa từ Internet
          Từ thập kỷ 50-60 của Thế kỷ trước trong các sách giáo khoa phổ thông người ta đã cho biên tập những bài ca dao tẩy chay tật mê tín dị đoan, lật mặt những chiêu trò lừa đảo của đội ngũ thầy bói, thầy cúng tham lam và lừa đảo. Ví như bài ca dao đả kích “bói dựa”  thế này:
          “ …Số cô chẳng giàu thì nghèo
          Ba mươi tết có thịt treo trong nhà
          Số cô có mẹ có cha
          Mẹ cô đàn bà, cha cô đàn ông
          Số cô có vợ có chồng
          Sinh con đầu lòng chẳng gái thì trai…”
          Chọc hài các thầy bói, cô đồng thì có câu:  
“…Tử vi xem bói cho người
          Số thầy thì để cho ruồi nó bâu”.
          Còn với mấy thầy địa lý, thầy phong thủy đi xem đất, cắm hướng nhà, sắp đặt vị trí “phong thủy” cho thiên hạ thì bản thân cũng không ít người lao đao vì vận hạn. Cho nên nhân gian mới quở rằng:
          “Hòn đất mà biết nói năng
Thì thầy địa lý hàm răng chẳng còn!”.
          Người xưa tuy không có điều kiện học cao, học rộng như bây giờ; việc tiếp cận với khoa học càng hạn chế, nhưng các cụ ta đã nhìn thấu “tim đen” của các trò bói toán nhảm nhí ấy rồi. Không biết từ bao giờ hệ thống sách giáo khoa đã không còn các bài bài ca dao chống mê tín dị đoan như xưa nữa. Cùng với đó là nạn mê tín, dị đoan; thầy bói toán, thầy cúng, thầy phong thủy lại mọc lên như nấm sau mưa. Càng những người có học, có chức, có quyền, có của càng mê muội với với những “đồng cô, thánh cậu”. Thiên hạ nói cũng phải, đúng là “có” mới sợ “mất”!.
          Gần đây cái “mốt” đón dâu 2 lần với đám cưới; cúng yểm thần “trùng” ở các đám ma đã trở nên phổ biến. Nếu như xưa các cụ ta có câu: “Vô sư vô sách thì quỷ thần bất trách”. Nay ngược lại, nhiều thì sách loạn, nhìn đâu cũng thấy có ma.
          Ở làng nọ, chỉ có hơn trăm hộ dân mà gần như đám ma nào cũng thấy có thần “trùng”. Hỏi ra mới biết, vẫn một thầy xem giờ,  làm phép cho đám tang. Vậy mà chỉ sau 49 ngày là thầy lại phán có thần “trùng”!. Thế là đám làm lại còn lớn hơn cả đám làm đi; cũng trống kèn, cũng tụng niệm i-a đến hàng ngày, mà chi phí cho việc cúng yểm thần “trùng” thì không ai dám mặc cả.
          Có điều lạ, với nhà nghèo không mời thầy thì chẳng thấy có “trùng”. Ngược lại, càng đám nhà giàu thì “trùng - nghịch” càng lắm. Hóa ra ma cũng biết chọn chọn khách hàng để “chém”. Khổ cho mấy anh lắm tiền, sinh ra chứng “dại thầy” nên mới luôn là những con vịt “béo” tình nguyện được “vặt lông”!.

                                                                                       Cả Mõ 
                                                       (Chuyện phiếm mỗi tuần) 

01 tháng 1 2020

Phiếm luận: THẬT THÀ HƯ

                                          

          Lão phó giám đốc vừa mới bị bạo bệnh chết bất đắc kỳ tử, cái ghế trống còn nóng hôi hổi. Vậy là các nhà “tham mưu con” ra sức dự đoán, phen này nhất định cậu Y sẽ được bổ nhiệm vào vị trí ấy.
          Người ta đoán thế kể cũng phải, vì Y vừa có đủ tiêu chuẩn về bằng cấp, sức khỏe, đạo đức, mà nhất là năng lực thì khỏi chê. Vậy mà đùng một cái lại thấy trên quyết định ông Z vào vị trí đó. Của đáng tội, ông Z tuy cũng đã là trưởng phòng lâu năm, tuy cũng đã có bằng đại học tại chức, nhưng lại mắc nhiều tai tiếng lùm xùm về tư cách. Chỉ có mỗi cái tài là nịnh trên, bóp nặn dưới thì rất là diệu nghệ.
          Bữa ấy gặp Y, Mõ tôi mới ghé tai hỏi nhỏ:
          - Sao nghe dư luận rộn lên là lần này thế nào cậu cũng được bổ nhiệm vào ghế phó giám đốc, thế mà lại không phải?.
          Y cười hề hề:
          - Ừ, lẽ ra là vậy, nhưng mấy bố tổ chức lại gặp mình động viên, giải thích rất có lý là mình còn trẻ, giỏi chuyên môn nên còn nhiều cơ hội. Lần này là khuyết vị trí phó hành chính nên để anh Z vào vị trí ấy trước.
          Ngừng một lát, Y lại tự lý giải:
          - Nói vậy mà cũng không hẳn là vậy. Chỉ tại mình thật quá hóa đần, hôm đến nhà sếp trưởng chúc tết, mình vào trước nhưng chỉ đi tay không, vì chấp hành nghiêm quy định “Cấm tặng quà cấp trên” trong dịp tết.
          Lát sau Z đến, ông ta đon đả chúc gia đình sếp sang năm mới sức khỏe dồi dào, lộc vào như nước… Với lý do thời gian có hạn, Z xin tranh thủ thắp nhang lên bàn thờ các cụ. Rồi sau ba vái trước hương án Z không quên đặt “lễ rất khiêm tốn” lên cạnh mâm ngũ quả.
          Đấy mới là lý do để cái “ghế” cấp phó được xếp trước cho ông Z. Suy cho cùng thì vẫn là chữ “Phú” luôn đứng trên chữ “Quý”. Nhưng bây giờ nó không đơn giản như thời cụ “Tam nguyên Yên đổ”, mà tế nhị hơn nhiều. Có thể nói,đúng hơn là chữ “Tệ” luôn đứng trên chữ “Tuệ”, nhưng nhuần nhuyễn đến mức thành nghệ thuật!.
                                                                                                       C.M