Cả Mõ

camoz77.blogspot.com/

22 tháng 1 2015

GIẢI MÃ THÁNG CỦ MẬT*


Tháng Chạp, theo cách gọi dân gian-"tháng củ mật”, là thời điểm năm hết Tết đến, cũng là thời điểm kẻ xấu lợi dụng sự sơ hở của mọi người để trộm cướp. 
Vì sao lại gọi là "tháng củ mật"?
Có thể hiểu đơn giản nhất đây là tháng mà dân ta cho rằng hay bị xui xẻo, là tháng có thể dễ mất mát tiền của, hay bị “tai bay vạ gió”, có khi hao người tốn của với những lý do hết sức khác nhau… đen và đắng như Củ Mật.

Có thể lý giải cho cách gọi này rằng tháng 12 âm lịch là tháng làm ăn không chỉ của người lương thiện mà của cả kẻ không lương thiện vì cuối năm ai cũng có nhu cầu Tết. Tháng 12 âm lịch, nhất là những ngày giáp tết, hầu hết ai cũng luôn luôn có việc, phải đi lại thường xuyên, thức khuya, dậy sớm, khách đến nhà chơi, đến giải quyết công việc nhiều nên thường gây nên trạng thái mệt mỏi, căng thẳng, buồn ngủ. Vậy nên, hầu hết xong việc đặt lưng là ngủ say, nhiều khi ngồi cũng có thể ngủ ngon lành, cổng, cửa đôi khi quên cả khóa, xe quên cả cho vào nhà, đồ dùng quên cả cất dọn, thêm nữa là nhu cầu mua sắm những ngày giáp tết tăng, thường xuyên mang tiền trong người. Do vậy, nếu cảnh giác không cao sẽ là cơ hội “ngàn vàng” cho bọn đạo chích lộng hành, đen đủi như mất tiền, mất của dễ xẩy ra.
 Trên thực tế, trong tháng này, tại các địa bàn công cộng cũng như khu vực nhà dân, công sở, trên các tuyến giao thông, nạn trộm cắp, cướp giật diễn biến khá phức tạp.
Đề phòng trộm cắp tinh vi, tai nạn giao thông "tháng củ mật"
Theo thông tin từ báo Báo Quân đội nhân dân có mặt tại khu vực các ga-ra ô tô trên đường Trần Thái Tông (Hà Nội). Rất đông khách tới sửa xe ở cửa hàng của anh Nguyễn Chí Hoạt, số 166 Trần Thái Tông. Đứng bên chiếc xe Vios vừa bị “vặt” trụi hai bên gương với vẻ mặt thất thần, anh L.N.T, chủ xe buồn bã cho biết: “Chiều hôm trước, tôi và gia đình đi liên hoan năm mới, để xe ở chỗ hơi tối. Thời gian ăn uống chỉ hơn một tiếng, thế mà khi ra, đôi gương xe đã không cánh mà bay”. Tuy chưa phải là dòng xe sang, nhưng vụ việc cũng khiến anh mất hơn 10 triệu đồng mua đôi gương mới cho xe.
Cuối tháng 11-2014, Công an phường Dịch Vọng Hậu, quận Cầu Giấy, TP Hà Nội đã bắt quả tang 3 nam thanh niên trèo tường đột nhập vào nhà dân. Các đối tượng khai, chúng thuê phòng tại một nhà nghỉ và hằng đêm cả nhóm thuê tắc-xi đi khắp Hà Nội, tìm sơ hở để trộm cắp tài sản. Lực lượng công an đã thu giữ 10 máy vi tính xách tay, hàng chục điện thoại di động và đồ nghề bọn chúng sử dụng để đi trộm cắp như vam phá khóa, kìm cộng lực, tuốc-nơ-vít...
Vấn đề cảnh giác, đề phòng tai nạn giao thông dịp Tết cũng cần phải đặt lên hàng đầu. Bởi lẽ cuối năm, nhu cầu đi lại của người dân tăng cao. Số liệu thống kê cho thấy, chỉ tính riêng trong ngày đầu nghỉ Tết Dương lịch (1-1), cả nước xảy ra 39 vụ, làm chết 20 người, bị thương 25 người. Qua "đường dây nóng" của Ủy ban An toàn giao thông Quốc gia ngày 1-1, lực lượng chức năng  còn nhận được khoảng 50 phản ảnh của người dân về việc xe chở quá tải, chở quá số người quy định, chạy đón trả khách không đúng nơi quy định…

Dã Quỳ (Tổng hợp)
* Tựa đề được đặt lại.

11 tháng 1 2015

Kiểm ngư Trung Quốc đập phá, cướp tài sản tàu cá Việt Nam

Trong lúc đang khai thác hải sản tại ngư trường Hoàng Sa của Việt Nam, tàu cá ngư dân Lý Sơn bị lực lượng Trung Quốc truy đuổi, đập phá tài sản.
Kiểm ngư Trung Quốc đập phá, cướp tài sản tàu cá Việt Nam
Kiểm ngư Trung Quốc đập phá, cướp tài sản tàu cá Việt Nam
“Xuồng bay vừa áp sát mạn tàu cá, 10 ngư Trung Quốc tay lăm lăm vũ khí nét mặt hung hăng nhảy lên tàu cá uy hiếp thuyền trưởng, bắt toàn bộ thuyền viên ra mũi tàu để đánh đập bằng dùi cui rồi họ tiến hành đập phá, chặt nát dây hơi, đâm thủng những phuy dầu, đập phá chán họ lục lọi cướp đi một số thiết bị nghề cá và hải sản vừa khai thác được”, ông Tân bức xúc kể.
Thấy tàu Trung Quốc, thuyền trưởng Tân cho tàu nhổ neo để vòng tránh và nhằm hướng đất liền chạy về. Sau hơn 2 giờ rượt đuổi, tàu kiểm ngư Trung Quốc phải thả xuồng bay cùng lực lượng có trang bị vũ khí để áp sát được tàu cá của ông.
Chủ tàu kiêm thuyền trưởng tàu cá QNg 96372 TS Lê Tân (ở thôn Tây xã An Hải, huyện Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngaix0 cho biết,  lúc 23h ngày 8/1 khi ông cùng 15 lao động đang neo đậu để khai thác hải sản tại tọa độ 16,58 độ vĩ bắc – 112,12 độ kinh đông, gần Đảo Tây thuộc ngư trường Hoàng Sa, thì tàu kiểm ngư Trung Quốc số hiệu 306 màu trắng bất ngờ xuất hiện.
 Các thuyền viên đi trên tàu cũng cho biết, khi thấy lực lượng TQ đập phá tài sản, một số thuyền viên đã giải thích vị trí mà họ neo đậu thuộc chủ quyền hợp pháp của Việt Nam nhưng những người Trung Quốc liền có những hành động thô bạo bằng cách sử dụng dùi cui đánh lên đầu và mạn sườn làm một số thuyền viên ngất sửu.
Cũng theo lời ông Tân, Sauk hi cướp tài sản trên tàu, họ chỉ để đủ nhiên liệu cùng một ít lương thực, nước uống để tàu chạy về bờ.
Chủ tàu kiêm thuyền trưởng tàu cá QNg 96372 TS ông Lê Tân (ở thôn Tây xã An Hải, huyện Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi) cho biết, lúc 23h ngày 8/1 khi ông cùng 15 lao động đang neo đậu để khai thác hải sản thuộc ngư trường Hoàng Sa, thì tàu kiểm ngư Trung Quốc màu trắng bất ngờ xuất hiện.
Thấy tàu Trung Quốc, thuyền trưởng Tân cho tàu nhổ neo để vòng tránh và nhằm hướng đất liền chạy về. Sau hơn 2 giờ rượt đuổi, tàu kiểm ngư Trung Quốc thả xuồng cùng lực lượng có trang bị vũ khí để áp sát bằng được tàu cá của ông. Những người này xông lên tàu cá, đập hỏng nhiều trang thiết bị trên tàu.
Trong buồng lái của tàu cá, những tài sản có giá trị đều bị người Trung Quốc cướp mất, còn những thiết bị nhỏ thì họ đập phá.
“Khoảng 10 ngư Trung Quốc tay lăm lăm vũ khí nét mặt hung hăng nhảy lên tàu cá uy hiếp thuyền trưởng, bắt toàn bộ thuyền viên ra mũi tàu để đánh đập bằng dùi cui rồi họ tiến hành đập phá, chặt nát dây hơi, đâm thủng những phuy dầu, đập phá chán họ lục lọi cướp đi một số thiết bị nghề cá và hải sản vừa khai thác được”, ông Tân bức xúc kể.
Một số thuyền viên đã giải thích vị trí mà họ neo đậu thuộc chủ quyền hợp pháp của Việt Nam nhưng những người Trung Quốc liền có những hành động thô bạo.
Ông Lê Tân và những ngư lưới cụ bị người Trung Quốc phá hỏng.
 Sau khi cướp tài sản trên tàu, họ chỉ để đủ nhiên liệu cùng một ít lương thực, nước uống để tàu cá chạy về bờ.
Sau khi tàu cá cập đảo Lý Sơn, thuyền trưởng Lê Tân đã trình báo với lực lượng biên phòng, đồng thời thống kê toàn bộ tài sản bị đập phá và bị cướp đi gồm: 2 thuyền thúng, 700 mét dây hơi, 1 máy ICOM, 2 phuy dầu, 3 tấn cá cùng một số tàu sản khác, ước thiệt hại trên 350 triệu đồng.

09 tháng 1 2015

Bắt giam cháu “Ông chú Viettel”

theo Tuổi trẻ

Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet
Ngày 8-1, đại tá Lê Hồng Sơn - Trưởng phòng Cảnh sát phòng chống tội phạm sử dụng công nghệ cao (PC50) - Công an Hà Nội xác nhận cơ quan điều tra đã khởi tố bị can Đỗ Văn Dũng (20 tuổi, trú tại Quảng Trị, về hành vi “lừa đảo chiếm đoạt tài sản”.
Trước đó, PC50 Hà Nội đã bắt giữ Đỗ Văn Dũng vì tình nghi bị can này đã mạo danh “Ông chú Viettel” để lừa đảo.
Cụ thể, vào năm 2014, trên mạng Internet - nhất là các diễn đàn và các trang mạng xã hội xuất hiện nhiều thông tin về việc khuyến mãi của Viettel với nội dung "ông chú ở Viettel" cho biết có chương trình khuyến mãi hoặc nhân một ngày kỷ niệm, nhà mạng có khuyến mại khủng cho nhân viên trong mạng khi nạp tiền sẽ được x10...
Tiếp đó các đối tượng còn sử dụng hình ảnh được chỉnh sửa với nội dung tài khoản tăng 10 lần để quảng cáo cho những trang lừa đảo này.
Sau thông tin này là các hướng dẫn nạp thẻ với dãy số bí mật để xác thực nhân viên Viettel nhưng thực tế chính là số điện thoại của đối tượng lừa đảo. Người nạp thẻ theo cách thức như vậy chính là nạp tiền vào điện thoại của đối tượng lừa đảo.
Tiến hành rà soát theo các thông tin được phản ảnh, PC50 Hà Nội xác định từ tháng 10-2014, Đỗ Văn Dũng đã lên mạng Internet tìm hiểu về việc nạp thẻ điện thoại, xây dựng website để lừa khách hàng nạp thẻ rồi tìm cách chiếm đoạt.
Theo đó, Dũng đã lập ra 2 trang web napthe3s.com và thecao3s.com.
Sau khi có trang web trên, Dũng đăng tin quảng cáo trên trang web của mình quảng cáo việc nạp thẻ điện thoại qua website sẽ nhận được số tiền gấp 10 lần giá trị thẻ nạp.
Trên thực tế, các nhà mạng viễn thông đều không có chương trình khuyến mãi này. Khi khách hàng nạp thẻ trên trang web của Dũng, hệ thống sẽ tự động nạp thẻ vào 3 tài khoản Gamebank của Dũng. Bằng hành vi này, Đỗ Văn Dũng đã chiếm đoạt số tiền hơn 30 triệu đồng.
PC50 Hà Nội cho biết các hình thức quảng cáo cho trang web của Dũng cũng như một số đối tượng khác được thực hiện chủ yếu trên Facebook.
Khi khách hàng click vào quảng cáo (thường do virus phát tán) sẽ hiện ra một trang nạp tiền để cho nạn nhân nạp. Trên các trang đó, sẽ có các hướng dẫn nạp thẻ. Toàn bộ số tiền nạn nhân nạp sẽ chuyển về tài khoản của các đối tượng lừa đảo.
Thủ đoạn của các đối tượng lừa đảo trên đánh vào lòng tham của chính người sử dụng nên không ít người đã bị lừa. Tuy nhiên rất ít người trình báo đến cơ quan công an do số tiền bị mất chỉ vài chục nghìn đến vài trăm nghìn.
Chiêu lừa "Ông chú Viettel" là một trong 10 sự kiện CNTT-VT "xấu xí" tại Việt Nam trong năm qua do Nhịp Sống Số - Tuổi Trẻ Online bầu chọn. Mời bạn đọc tham gia bầu chọn tại đây để nhận phần quà smartphone (Hạn chót bầu chọn đến hết ngày 9-1-2015).
M.QUANG

23 tháng 12 2014

Thơ hài XƯỚNG -HỌA

VẢI CHUA
(Xướng)
Vải thiều vốn ngọt cớ sao chua
Chắc hẳn vì lai ghép bậy bừa
Bảy mẹ khù khờ nơi ít nắng
Năm cha ngớ ngẩn xứ nhiều mưa
Hoa cằn tưới nước gì cho đủ
Trái nhỏ phân đâu bón để vừa
Giống kém loài hèn nên loại bỏ
Tham gia lễ hội cũng xin chừa !
30.04.2014
Cường Nguyễn (Caocongkien)

QUẢ VẢI
(Họa)
Khoác chiếc hồng y một kiếp tròn
Kẻ yêu người ghét tí con con
Cha sinh hun đúc thân ngà ngọc
Mẹ dưỡng luyện rèn dạ sắt son
Trút áo trắng phau mê mẩn khách
Kề môi ngọt lịm ngẩn ngơ hồn
Tiệc tàn mật đọng trên môi nhỉ
Hỏi bác trồng cây liệu mất còn… ?
 
CỦ TỪ
 (Họa tiếp)
Chửa bới nào ai biết có không?
To nhỏ do tay của kẻ trồng
Trên dậu khẳng khiu vài lá ngọn
Dưới sâu thằng lẵng củ đầy lông
Vỏ dai nhuốm sẵn màu nâu đất
Ruột trắng nõn nà tựa tinh bông
Đói lòng mà được xơi dăm củ
Sướng miệng còm thêm chút ấm lòng!
                                        16/11/2014

                                   Mạnh Nguyên

16 tháng 12 2014

Đổi tiền xu ra tiền giấy: 1 triệu được 500.000 đồng


Tùy vào mệnh giá tiền xu, khách hàng sẽ được đổi với giá trị bằng 50% đến 80%. Khách gửi tiền xu cần đổi bằng đường chuyển phát nhanh, cửa hàng thanh toán lại bằng chuyển khoản.
Bị từ chối trong giao dịch thị trường từ nhiều năm nay do mệnh giá nhỏ, khó bảo quản và chất lượng tiền thấp, 300 triệu đơn vị tiền xu đã được thu hồi và lưu trữ lại kho của Ngân hàng Nhà nước. Số lượng tiền xu còn lại hiện được khá nhiều cửa hàng thu đổi tiền mua lại, với tỷ lệ trao đổi từ 50% đến 80% mệnh giá.
Cụ thể, với những đồng tiền xu mệnh giá từ 200 đồng đến 500 đồng, giá trị quy đổi ra tiền giấy chỉ là 50%. Tiền xu 1.000 đồng được đổi 60%, tiền 2.000 đồng được đổi 70% và cao nhất là xu 5.000 đồng được đổi tương đương 80% mệnh giá.
Đổi tiền xu ra tiền giấy: 1 triệu được 500.000 đồng
Dù vẫn còn giá trị lưu thông, nhưng tiền xu hầu như không còn được chấp nhận trên thị trường. Các cửa hàng thu đổi tiền xu sẽ bán lại cho khách hàng có nhu cầu phong thủy, cúng bái hay sưu tập.
Theo yêu cầu của các chủ shop đổi tiền, các đồng xu chấp nhận đổi phải đảm bảo còn nguyên hình dạng, có thể nhận biết tốt mặt chữ số. Tiền dù còn mới hay đã cũ đều áp dụng một tỷ lệ quy đổi giống nhau, và không hạn chế số lượng tiền đổi. Khách có nhu cầu sẽ gửi tiền xu cần đổi theo đường chuyển phát nhanh, cửa hàng thanh toán bằng hình thức chuyển khoản. Phí chuyển khoản khách hàng sẽ phải chịu.
Anh Nguyễn Tuấn Anh, chủ một shop thu mua tiền xu Việt Nam, cho biết cửa hàng anh thu mua tiền xu không phải để sưu tầm, mà để phục vụ một số nhu cầu đặc biệt của khách hàng, như phong thủy, các việc cúng bái hay bán cho người nước ngoài, với mục đích sưu tập. 
"Với khách có nhu cầu mua để sưu tập các loại tiền Việt, cửa hàng bán 40.000 đồng một bộ tiền xu đủ các mệnh giá. Tiền sưu tập sẽ đảm bảo còn mới, chất lượng tốt. Mua càng nhiều thì khách càng được giảm giá. Riêng khách có nhu cầu mua tiền xu để phục vụ mục đích phong thủy, cũng bái thì sẽ có giá khác, tiền cũng có chất lượng khác, nhưng đảm bảo là tiền thật", anh Tuấn Anh cho hay.

Mức giá 40.000 đồng cho một bộ sưu tập đủ 5 đồng tiền xu Việt Nam phát hành năm 2003 của cửa hàng này được xem là khá rẻ. Bởi trên một số trang bán hàng trực tuyến lớn như eBay, Alibaba, một bộ sưu tập tương tự thường có giá từ 63.000 đồng đến hơn 150.000 đồng. Thêm vào đó, khách hàng sẽ phải trả phí chuyển hàng từ 1 USD đến 3 USD, và phần lớn những mẩu tin rao này đều đến từ Trung Quốc, Mỹ hoặc Thái Lan.
                                                                  Theo zing.vn

16 tháng 11 2014

NHÂN QUẢ


Bài xướng : Chớ có bơi

Vẫn biết ngày xuân sắp cạn rồi 
Đâu còn trai trẻ để mà chơi 
Khi đang kín kẽ còn vênh mép 
Lúc đã bày ra lại vái trời 
Một trận thất đòn ông nói phét 
Ba hồn bảy vía lão khua môi 
Từ nay giơ thẻ treo giò lại 
Bóng xế đò đầy chớ có bơi .
               Tác giả: Nguyễn Xuân Xanh

Bài họa: Đừng làm cao

Vâng, cũng vì xuân đã cạn rồi
Gái dòng đành ngậm cảnh hoa rơi
Lúc đang xuân sắc thì hấm hứ
Giờ muốn mời chào chẳng khách chơi
Ba lần bới cửa bà cam chịu
Bảy vía ba hồn vãi khẩn thôi
Cũng đành treo biển dừng phương tiện
Sông hẹp nước ròng đặng khôn bơi!

                                             TG: Mạnh Nguyên 

03 tháng 11 2014

Tào lao với Trần Đăng Khoa


Ngày trước nhắc đến lão Khoa, tôi cứ tưởng tượng hẳn nhà thơ phải phong độ lắm. Gặp! Mới vỡ lẽ, chẳng hề như tưởng tượng...

LTS: Tại lễ kỷ niệm 69 năm ngày thành lập Đài Tiếng nói Việt Nam (7/9/1945 – 7/9/2014), lần đầu tiên Đài Tiếng nói Việt Nam trao danh hiệu “Cây bút VOV” cho 5 nhà báo đang công tác đó là nhà báo Trần Đăng Khoa, Phó Bí thư chuyên trách Đảng ủy Đài TNVN; Nhà báo Uông Ngọc Dậu, Giám đốc hệ Thời sự - Chính trị - Tổng hợp VOV1; Nhà báo Ngô Thiệu Phong, Phó Giám đốc Cơ quan thường trú Đồng bằng sông Cửu Long; nhà báo Phạm Trung Tuyến, Phó Giám đốc kênh truyền hình Quốc hội Việt Nam; Nhà báo Trần Nhật Minh, Phó Giám đốc Hệ văn hóa – Đời sống – Khoa giáo – VOV2. Chuyên mục “Người và nghề” VOV trân trọng giới thiệu chân dung nhà báo Trần Đăng Khoa.
Cái lão nhà thơ lắm việc
Phỏng vấn lão Khoa tưởng dễ mà khó, tưởng thú vị mà rồi lại chẳng hề thích thú gì. Đến cơ quan lão, “âm mưu” làm cuộc phỏng vấn mà đến giờ vẫn ấm ức. Giành giật mãi mới được mấy tiếng ngồi với lão mà cửa phòng lão cứ toang hoang, người ra người vào chóng mặt.
Lão cứ trả lời được một câu là lại có kẻ ập vào “quấy rầy”. Lão phải đứng lên ngồi xuống liên tục, chân đất đi ra đi vào, riêng cái chuyện bắt tay đón khách, chào khách cũng đủ mệt. Thế mà lạ, mặt lão cứ hơn hớn. Nếu lão cởi trần thì thành chú Tễu. Túi bụi thế mà chẳng nhăn nhó gì, cứ cười phớ lớ… Nhân viên và khách đến với lão là vui như tết.
Câu chuyện cũng hay ho lắm nhưng ruột gan tôi nóng như lửa đốt. Thỉnh thoảng có những cuộc gọi điện thoại đến, lão lại bảo đang có một nữ phóng viên tra khảo. Thế mới oan uổng chứ. Phỏng vấn thì ít mà ngồi… đếm khách thì nhiều, mà lão cứ “quy chụp” hoàn toàn cái buổi chiều nay, lão thuộc về tôi!
Tôi cứ phải tranh thủ “đuổi” khéo khách của lão để giành lấy thời gian chứ không thì chắc lại phải lọ mọ tìm lão lần khác. Trước khi ra về tôi nói với lão: “Này anh, em là mang tiếng lắm nhé. Tiếng “ăn cướp” của anh một tí thời gian mà có cướp được anh cho riêng mình đâu, toàn bị “hớt tay trên”. Lão Khoa cười: “Ừ, thím thông cảm cho. Anh như cái mõ làng, ai cũng “gõ” được!”…
Giọng của lão tha thiết và ấm áp!
Nhà thơ, nhà báo Trần Đăng Khoa
Bắt đầu từ cái máy ghi âm
Đó là cái máy ghi âm lão Khoa tặng tôi. Chuyện cũng từ cái buổi phỏng vấn đó. Tôi và lão ngồi trò chuyện, ngồi nhiều quá, véo von nhiều quá nên máy ghi âm đầy, không ghi tiếp được… nó không xịn, thành thật thế.
-         Phóng viên đi làm việc thì phải dùng cái máy tử tế. Máy của thím là đạo cụ diễn kịch. Thím phải nhớ thím là phóng viên chứ không phải là diễn viên…
-         Dạ, vâng – Nói thế nhưng trong đầu tôi thì thầm nghĩ: Ồ, cái lão này đúng là ở trên giời. Người ta mới chân ướt chân ráo vào nghề… Tiền lo thuê nhà còn đang… toát cả mồ hôi đây. Sắm được máy ghi âm Tàu là oách rồi. Mua máy chuyên nghiệp thì… nhịn đói à!
Chuyện tưởng chỉ có thế. Một vài ngày sau đó, lão Khoa điện thoại và báo tin là lão vừa mua tặng tôi một cái máy ghi âm tốt hơn. Cái Lão này thoáng thế, quen thân gì đâu mà mua quà. Nhưng mà mấy khi được thần đồng tặng quà, tặng một câu thơ đã mừng run rẩy nữa là một cái máy ghi âm kỹ thuật số. Đó là một kỷ niệm – Tôi nghĩ thế.
Cái máy ghi âm thuộc sở hữu của tôi vào một vài ngày sau đó, trong chuyến rong ruổi vào Sài Gòn tham gia buổi giao lưu “Nhà báo và người lính” do Tạp chí Nghề báo tổ chức. Lão Khoa bảo tôi: Cuối năm bận lắm nhưng nhà báo Huỳnh Dũng Nhân mời thì bỏ hết. Hóa ra lão rất quý nhà báo Huỳnh Dũng Nhân. Lão còn bảo: Thím muốn học nghề thì cứ tìm các tác phẩm báo chí của Ngô Tất Tố, Phạm Quỳnh, Hữu Thọ, Nguyễn Trần Bạt, Trần Đăng Tuấn, Đỗ Doãn Hoàng, Huỳnh Dũng Nhân, Phan Vàng Anh ở cuốn “Trường hợp chị Thỏ Bông”, Nguyễn Quang Lập ở “Ký ức vụn”, Hoàng Anh Sướng ở “Bùa ngải xứ Mường”. Cứ đọc thẳng tác phẩm của họ rồi tìm ra cách viết riêng của mình…
Còn nhà báo Huỳnh Dũng Nhân hôm trước gọi điện thì bảo tôi: Đi cùng anh Khoa ra sân bay cho đỡ tốn tiền em nhé. Lão ấy có xe riêng. Thế là tôi “bám càng” cái lão Khoa giàu có này.

Ngày trước nhắc đến lão Khoa, tôi cứ tưởng tượng hẳn nhà thơ phải phong độ lắm, chỉn chu lắm. Giờ Trần Đăng Khoa là một cán bộ của Đài Tiếng nói Việt Nam thì tôi lại càng chắc nịch, cái ông này hẳn nguyên tắc lắm, ngạo nghễ lắm, bóng lộn lắm… Gặp! Mới vỡ lẽ, chẳng hề giống tưởng tượng. Lão Khoa bụi bặm, đời thường đến mức, có cảm giác lão chả bao giờ biết… làm đẹp. Nhưng nhiều người mê lão vì cái tính chân chất, giản dị… Lão bảo, thím cứ nhắm mắt lại mà ngắm, sẽ thấy anh rất đẹp giai, còn cứ mở mắt mà nhìn thì anh tởm lắm. Kinh lắm. Tôi nghĩ, lão đẹp bởi những điều rất nhỏ, xin góp mấy mẩu chuyện về lão thần đồng thơ.
 Tớ già, ngoài 70 rồi
Không như suy nghĩ của nhà báo Huỳnh Dũng Nhân, lão Khoa đi taxi.
-         Tưởng anh có lái xe cơ quan đón chứ? - Tôi hỏi.
-         Vất vả nó ra, mình đi việc riêng thì sao lại dùng xe cơ quan – Lão trả lời tỉnh bơ. Anh lái taxi cũng chen vào:
-         Bác việc gì phải vất vả. Cháu thấy người ta có quyền chức thì tận dụng của công nhiều lắm.
-         Tớ thì không ham mấy thứ đó. Hầu như chẳng bao giờ mình dùng đồ cơ quan, kể cả điện thoại bàn. Đi đâu làm việc riêng thì gọi Tắc. Rất đàng hoàng, tiện và thanh thản.
-         Bác đi nhiều sao không mua ô tô? – Anh lái xe tò mò.
-         Thì tớ cũng đang đi ô tô đây thôi. Có xe lại khổ vì xe. Để mua một cái xe tử tế, phải có ít nhất cũng hơn tỷ bạc. Dùng tiền đó, đi taxi, có phải sướng không? Mà đi đến bao giờ mới hết được hơn tỷ bạc. Có ô tô, loạng quạng húc nhau thì khốn. Mình chết không sao. Nhưng người khác chết vì mình thì mình tàn đời. Đền ba chục triệu lo đám tang là xong, nhưng mình sẽ không bao giờ yên vì day dứt, ân hận. Sẽ không bao giờ còn yên ổn được nữa. Vì mình là một kẻ giết người…
-         Dạ. Xin phép được hỏi, bác năm nay bao nhiêu tuổi rồi ạ? – Anh lái xe chân tình.
-         Tớ ấy hả? Ngoài 70. Già mõm ra rồi.
-         Ngoài 70 mà trẻ thế ạ?
-         Cậu thấy tớ trẻ à? Nhiều cô còn hỏi tớ: “Bố đi mỹ viện ở đâu mà nõn thế? Tớ bảo, bố tự vôi ve đấy! Loại mỹ phẩm nào ạ? Mỹ phẩm của giời. Cứ không thù ghét ai, không ham hố quyền chức, tiền bạc, không bực giận cáu gắt, thì mặt mũi lúc nào mà chả phừng phừng hơn hớn. Làm sao mà sầu héo được. Bệnh tật, già yếu, suy cho cùng cũng chỉ là lệch nhịp, mất cân bằng sinh thái mà thôi…
Xuống taxi tôi hỏi ngay:
-         Anh mà ngoại thất tuần rồi sao. Thật không?
-         Thì cứ nói thế, mình mới được khen là trẻ chứ. Chẳng mất một xu mà được cải lão hoàn đồng. Nói thật tuổi, bọn trẻ nó lại thương lão già: “Ối giời, bố lao động trí óc từ bé. Bố già quá, mà lại già không đều. Bụng bố phệ. Trán bố hói. Mắt bố lờ đờ như mắt cá chết. Nghe cứ ghê cả răng.
Hóa ra là thế! Giờ mới biết có một lão Khoa không chỉ là thần đồng mà còn có phép “cải lão hoàn đồng!”.
Đám tang Trần Đăng Khoa
Câu chuyện về đám tang được lão Khoa kể vào cái buổi đầu tiên đặt chân đến Sài Gòn. Ôi cái lão nhà thơ lạ đời chưa! Lão đã có hẳn một kịch bản về cái ngày lão “thăng thiên”. Lão bảo tang lễ mà buồn thì chán quá. Đã mất người rồi còn mất thêm nữa vì buồn thảm. Khổ quá. Có thể biến nỗi buồn thành niềm vui được không? Khi nào thăng thiên, lão sẽ làm “thí điểm”.
Lão đã viết sẵn kịch bản tiễn đưa lão. Lại còn có cả thơ. Lão sẽ dặn lại như sau: Trần Đăng Khoa chỉ là Trần Đăng Khoa khi lão còn sống (tức là thở ra và hít vào), khi không hít thở nữa thì đấy không phải là Khoa. Vì thế lão không chịu trách nhiệm về cái đống bầy hầy ở trong quan tài. Đó không phải lão. Dứt khoát không phải lão. Vì thế không nên nhìn nào. Ghê chết đi được. Tốt nhất thiêu ngay rồi cho vào cái niêu đất chôn dưới gốc khế. Vì xưa nay, chó mèo chết đều như thế cả. Trước khi cho lão vào bếp lò, thì đọc giúp lão bài thơ vái biệt như sau:
Bao năm ròng mệt mỏi
Xuống xứ này rong chơi
Giờ ta làm ngọn khói
Õng ẹo bay về giời…
Ông cán bộ… tiếc của
Nhà báo Huỳnh Dũng Nhân ra đón chúng tôi ở sân bay rồi đưa vào nhà hàng ăn trưa. Lão Khoa được chỉ định chọn món trong bữa ăn nhưng đến 10 phút lão chẳng gọi được cái món nào cả ngoài món rau lang luộc… Đến khi Huỳnh Dũng Nhân chọn món thì lão chê hết món này món nọ.
Lão hỏi: Có ốc không? Món này ngon mà rẻ lắm.
Trời đất, mất một chuyến bay vào Sài Gòn mà chọn món ốc cho rẻ trong khi một menu sơn hào hải vị mà lão không ngó ngàng – tôi nghĩ.
Té ngửa, hóa ra cái lão nhà thơ tiếc tiền cho lão nhà báo. Mấy món vừa gọi hấp dẫn thế mà lão cứ xuýt xoa không gọi. Hàng ngày đi ăn với ai, lão cũng tranh trả tiền. Giờ lão lại kẹt xỉ thế. Cán bộ Nhà Đài hoành tráng thế, ai ngờ cũng ky bo. Mà ky bo, hà tiện cho chủ nhà mới buồn cười chứ. Lão bảo, mình trả tiền thì thoải mái, nhưng ở đây, chắc mình không làm thế được, để chủ nhà trả tiền lại toàn món đắt thì mình ăn mất cả ngon.
Lại nói về cái chuyện tiếc của, Lão Khoa cứ kêu ca cái vụ ở Khách sạn Rex Sài Gòn sang trọng quá, tốn kém quá. Mà cái tấm thân khố tải của lão thì nhét vào bờ bụi nào cũng được. Vẽ! Huỳnh Dũng Nhân chu đáo hết sức, bố trí thuê mấy phòng ở Rex – khách sạn sang trọng nhất Sài Gòn cho chúng tôi làm lão nhà thơ cứ ngậm ngùi xa xót…
Lão Khoa này thật lạ, chỉ tiếc tiền của người khác.
Lão nhà thơ mê công nghệ
Ở cái tuổi ngoài 50, ngót nghét… 60 rồi, nhưng có cái máy nào mới ra, nào là ipod, ipad, Samsung Galaxy, Canon, Nikon, hay Sony… dù đắt tiền, lão cũng phải mua bằng được rồi mày mò, tìm hiểu, khám phá. Cái sự chuyên nghiệp nghịch đồ điện tử và mê công nghệ của lão quả thật đáng nể nhưng tôi cũng đến… khốn khổ với sở thích “giời đày” của Lão.
Tôi và lão lang thang Sài Gòn trước ngày chương trình giao lưu diễn ra. Chúng tôi đi bộ để ngắm Sài Gòn. Sài Gòn nắng đẹp. Lão bảo: Anh muốn đi tìm cái micro SD 32 GB.
Ròng rã gần một buổi chiều mà không cửa hàng điện tử nào bán loại đó. Lão Khoa thì cứ mê mẩn, tôi thì chỉ muốn “bốc hơi” vì mệt quá. Lão đi giày bệt, còn tôi đi giày cao gót, toét cả chân.
Đến hôm sau, lão Khoa bảo: Thím này, hay là chúng ta tìm trong siêu thị xem sao. Cái loại này mới ra, ở Hà Nội chưa thấy, nghe thiên hạ đồn trong này đã có rồi.
Ối giời ơi, cái lão nhà thơ quý hóa. Cả một buổi chiều mà chẳng có, Lão định xơi tái thêm một ngày nữa vì một cái máy… thiên hạ đồn! – Tôi nghĩ thầm thế.
Tôi mượn Tổng Biên tập Huỳnh Dũng Nhân một cái xe máy để tôi và Lão Khoa đi. Cuộc “săn lùng” này diễn ra êm ả và nhanh chóng hơn hôm trước nhưng cũng không kém phần vất vả! Hai anh em lượn lách đánh võng khắp quận 1, vào các siêu thị điện máy lớn mà chẳng moi đâu ra được cái loại mà Lão cần. Cửa hàng nào cũng lắc đầu bảo: Cái loại 16GB thì có nhưng 32GB thì bọn em ít lấy lắm vì vừa đắt mà lại ít người mua.
-         Ừ thôi thím à, bọn này chẳng biết gì cả. Thế giới người ta dùng… thải cả ra rồi mà mình vẫn còn chưa thấy cái đồ thải loại. Thôi đành về Hà Nội chờ xem – lão quay ra bảo tôi.
-         Thế có khốn khổ không, cái Lão nhà thơ Việt Nam này thật là … quái quỷ - Tôi bắt đầu than thở trong dạ.
Thế đấy, có một chuyến rong ruổi vào Sài Gòn với nhà thơ, kể ra thì còn khối chuyện… Chuyện rời rạc, chẳng đầu, chẳng cuối. Nhưng đúng là Trần Đăng Khoa thật sự ở ngoài đời. Tôi không tạo dựng, mà chỉ xén ra mấy mẩu rồi ghi lại theo kiểu văn nói, thấy gì nói thế. Vậy thôi./.
                                                                           Hà Vân/VOV

26 tháng 10 2014

CÔ TẤM VỪA NGU ĐẦN LẠI VỪA ĐỘC ÁC?

         Chuyện phiếm (Phân tích phản biện)

            Xưa nay chuyện cô Tấm là mẫu người con gái xinh đẹp, hiền dịu, nết na thì ai cũng biết. Vậy mà lại có ý kiến cho rằng, cô Tấm không những vừa đần độn lại vừa độc ác thì thật khó tin. Lý giải vấn đề này chúng ta hãy cùng theo dõi phân tích dưới đây.
            Tấm Cám là câu chuyện cổ tích được xuất xứ từ bao giờ thì chưa ai biết rõ, chỉ biết đây là câu chuyện được hình thành dưới triều đại Phong Kiến Việt Nam, cách nay cũng hàng trăm năm rồi. Chuyện kể rằng, Tấm được sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân, mẹ mất sớm nên cha cô lấy vợ kế, sinh ra người em gái có tên là Cám. Sau này không rõ cha cô ta chết hay đi đâu, trong gia đình chỉ còn lại người mẹ kế và cô em gái cùng cha khác mẹ với Tấm.
Từ nhỏ đã ở chung cùng người mẹ kế nanh nọc độc ác và cô em gái ranh mãnh, lười nhác. Lẽ ra ở trong môi trường ấy Tấm phải cảnh giác mới phải. Nhưng ngược lại cô ta lại ngờ nghệch đến mức đáng thương. Bởi vậy từ bé đến lớn Tấm liên tục bị lừa và làm hại. Đi xúc tép cùng với Cám thì bị nó xui để giỏ lại nó trông cho, xuống mương gội đầu, rồi Cám đổ trộm hết tép bỏ về trước. Bụt thương, Bụt hiện lên bảo còn con bống hãy thả xuống giếng mà nuôi. Dẫu biết mẹ con nhà Cám rất gian ngoan, nhưng ngày nào Tấm cũng “Bống bông, bang bang” công khai. Thế là mẹ Cám biết được lại tiếp tục lừa, sai Tấm đi chăn trâu đồng xa để ở nhà bắt Bống lên ăn thịt. Mất Bống, Tấm chỉ biết khóc, Bụt lại phải hiện lên, bảo chôn xương bống xuống chân giường, sau này trở thành xiêm-hài cho Tấm đi trẩy hội. Đến Hội làng, may mắn Tấm gặp được Hoàng Tử và được tuyển vào cung làm vợ Hoàng Tử. Nhưng mẹ con Cám vẫn ghen ghét, tìm cách hãm hại. Nhân ngày về giỗ cha họ lại lừa Tấm cho trèo cau, rồi chặt cho cau đổ xuống ao làm Tấm chết đuối. Sau đó lập mưu đưa Cám vào cung thay thế, làm vợ Hoàng Tử…Tất cả hệ quả ấy đã chứng tỏ cô Tấm đúng là "lành quá hóa đần".
Theo nguyên mẫu của câu chuyện này, nhờ có Bụt che chở nên nhiều lần bị hại mà linh hồn Tấm  không thất tán. Cuối cùng vẫn được trở lại làm người, tái hợp duyên cùng Hoàng Tử. Điều ấy cũng đáng thôi, bởi “Ở hiền thì gặp lành”. Nhưng cái kết của chuyện lại không như vậy. Sau khi tái sinh trở lại, Tấm đã quyết tâm trả thù.
Lại nói, cho dù thủ mưu giết Tấm là mẹ Cám và hành vi giết Tấm được thực hiện nhiều lần, nhưng chưa có lần nào ra tay hành động có tính trực tiếp và man rợ. Lần đầu là chặt cau để Tấm rơi xuống ao mà chết đuối; những lần sau chỉ là giết gián tiếp thông qua các loại vật như cây xoan đào, cái khung cửi, con chim vàng anh... 
Xét về mối quan hệ thì giữa mẹ Cám - người thủ mưu và trực tiếp giết Tấm với Tấm chỉ là quan hệ của những người không cùng huyết thống (Mẹ ghẻ, con chồng). Sau này, khi Tấm trả thù thì chính tay đã trực tiếp giết  Cám – người em gái ruột khác mẹ, cùng cha – bằng cách lừa cho Cám xuống hố, đổ nước sôi trực tiếp cho chết.. Không những thế, sau khi giết em gái xong, Tấm còn cam tâm xả xác của Cám làm thành mắm cho mẹ Cám ăn. Một hành vi vô cùng man rợ!
Như vậy Tấm đâu còn có hiền lành, mà thực sự là vô cùng độc ác!.
Từ phân tích trên đây cho thấy, cô Tấm không hẳn còn là một cô gái dịu hiền, nết na nữa. Đúng hơn thì cô ta phải là một kẻ vừa ngu đần lại vừa độc ác.                              
                                                                           Cả Mõ    
                                                   Theo tiểu phẩm hài của Mạnh Nguyên  

24 tháng 10 2014

"Xấu người, xấu nết, lại dốt": Người đẹp Việt lấy gì đi thi hoa hậu?

Với nhận định người đẹp Việt Nam “kém toàn tập”, công chúng phân vân không biết trong các cuộc thi nhan sắc quốc tế, thí sinh Việt Nam mang gì đi “đánh chuông” ở xứ người.




Chỉ kém về ngoại hình, ngoại ngữ và khả năng ứng xử - đó là phát biểu của ông Dương Xuân Nam – Nguyên Tổng biên tập báo Tiền Phong về người đẹp Việt Nam tại cuộc họp báo Vòng Chung khảo miền Bắc cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2014.
Phát biểu của ông Nam khiến không ít người cảm thấy nực cười. Vì thực tế, các thí sinh tranh tài tại các cuộc thi sắc đẹp chỉ dựa trên tiêu chí của những yếu tố cơ bản trên. Vậy nếu bỏ qua các yếu tố đã được ông “điểm mặt” thì người đẹp Việt còn lại những ưu điểm hay thế mạnh nào để có thể cạnh tranh tại các đấu trường sắc đẹp? Hay nói cách khác, các cô gái đại diện cho nhan sắc nước nhà chuẩn bị những hành trang nào để thử sức ở các cuộc thi một khi họ không có thế mạnh về cả ba yếu tố trên.
Hình ảnh Xấu người, xấu nết, lại dốt: Người đẹp Việt lấy gì đi thi hoa hậu? số 1
Ông Dương Xuân Nam phát biểu tại cuộc họp báo Vòng Chung khảo miền Bắc cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2014 (Ảnh: Infonet)
Vẻ đẹp về ngoại hình, ngoại ngữ (trình độ) và khả năng ứng xử (giao tiếp xã hội) là những yếu tố cần phải hội đủ ở mỗi thí sinh hoa hậu. Vậy nếu các yếu tố này đều kém thì trước khi đưa người đẹp dự thi ngoài biên giới quốc gia, Ban tổ chức kỳ vọng thí sinh gặt hái được những thành công nào. Không lẽ giữa thời buổi công nghệ số phát triển với tốc độ như vũ bão hiện nay, thì việc “dự thi sắc đẹp quốc tế” sẽ là cơ hội để các thí sinh học hỏi và biết thêm về  văn hóa nước bạn? Và tạisao mỗi năm, nhiều thí sinh vẫn hăng hái tham gia các cuộc thi này mặc dù Ban tổ chức thấy họ yếu kém, không đủ năng lực và trình độ và liệu bản thân họ có ý thức được họ đã “thua đau” ngay từ sân nhà?
Một độc giả bình luận, theo phát biểu của ông Nam, người đẹp Việt kém về ngoại hình (xấu người), kém ngoại ngữ (dốt) và không biết ứng xử, giao tiếp (xấu nết) trong khi vẫn được vinh danh là hoa hậu, á hậu thì chắc chắn nhãn quan của Ban tổ chức cũng có vấn đề. Vậy mấy cô vừa xấu, vừa dốt, vừa kém nết này đi thi để giành giải thưởng gì?
Với nhận định người đẹp Việt “kém toàn tập” vừa qua, người ta đặt dấu hỏi tại sao ở vị trí 11 năm là Trưởng Ban Giám khảo các cuộc thi Hoa hậu Việt Nam và đã từng đi chấm điểm các cuộc thi hoa hậu quốc tế nhưng ông Nam vẫn “cầm được cân, nảy được mực” để lựa chọn ra những thí sinh là hoa hậu, á hậu trong các cuộc thi nhan sắc? Phải chăng ông đã và đang tôn vinh những đại diện không hề xứng đáng vì thực tế - theo như lời ông nói thì họ không hội tụ được các yếu tố cần thiết mang chuẩn đẹp mà một hoa hậu, á hậu cần phải có!
                                                                         Theo Vũ Đậu (Người đưa tin)

22 tháng 10 2014

SÔNG HỒNG VẪN ĐANG BỊ ĐỐI XỬ THIẾU THÂN THIỆN

Cá chép sông Hồng

Xin thay cho lời tự sự của dòng sông Hồng-con sông đã đem lại biết bao nhiêu nguồn lợi, nhưng lại đang đêm ngày phải gánh chịu những đối xử ngược đãi của con người.

          Tỉnh Lào Cai nói chung và huyện Bảo Thắng nói riêng được tự hào là mảnh đất của “Nơi con Sông Hồng chảy vào đất Việt”. Và, chính con sông quanh năm nước đỏ này đã bồi đắp phù sa, cung cấp nước tưới, tiêu úng thoát lũ, tạo nguồn thủy sản, cung cấp vật liệu xây dựng và còn là một tuyến giao thông quan trọng, tạo nên cảnh quan thơ mộng cho nhiều miền quê dọc đôi bờ. Ở hạ lưu, hiện nay người ta đang có không ít dự định về khai thác sông Hồng trên các bình diện kinh tế Nông nghiệp, cảnh quan đô thị và du  lịch trên sông.
Cận cảnh tầu khai thác vàng
Cận cảnh tầu khai thác cát, sỏi
          Vậy mà, giờ đây có dịp đi trên dọc sông Hồng, ta dễ dàng bắt gặp cảnh đối xử với dòng sông thật là bất nhẫn. Đôi bờ sông ổn định hiền hòa xưa kia, nay đã nham nhở vì xói lở, tạo nên sự biến dòng thật vô cùng đáng ngại. Trên mặt sông những tàu khai thác cát, sỏi và thậm chí cả việc khai thác khoáng sản không phép vẫn bất chấp lệnh cấm của chính quyền, lẩn lút núp dưới hình thức hút cát để đãi vàng, thoắt ẩn, thoắt hiện. Trên nhiều khúc sông, tình trạng khai thác cát sỏi được hoạt động công khai, không có sự hướng dẫn và giám sát của cơ quan quản lý môi trường. Vì vậy, những đống cát sỏi phế thải cứ vô tư đùn đẩy ra đến giữa dòng, tạo nên nhiều cồn, đụn làm biến đổi dòng chảy. Đây là những nguyên nhân căn bản gây nên các điểm xoáy lở nguy hiểm ở đôi bờ. Cây cầu (chung) Phố Lu bắc qua sông Hồng - một điểm nối giao thông huyết mạch trên trục Quốc lộ 4E - mấy năm nay cũng liên tục bị đe dọa. Những xoáy nước đã và đang đêm ngày khoét sâu vào mố cầu. Mặc dù đã được ngành giao thông đường sắt ra sức gia cố, nhưng mỗi năm, khi mùa lũ về thì mối đe dọa lại có phần tăng thêm, bởi ngọn nước của dòng chảy biến đổi ngày càng thêm hung hãn, cứ hướng vào mố cầu mà xoáy.

          Để đáp lại sự ngược đãi của con người, không ít lần dòng sông đã nổi cơn thịnh nộ, gây thảm họa trở lại cho con người. Đó phải chăng, một phần cũng là hiệu ứng của hệ quả mà dòng sông đang bị đối xử. Phần nào nói lên những cảnh báo của thuyết nhân quả mà chính con người đang phải trả giá cho những việc mình làm.
Rác trên sông Hồng
          Nguồn lợi mà dòng sông mang lại cho con người thì đã rõ. Song, nếu như trên sông chỉ có các phương tiện đánh bắt cá, tôm truyền thống, thì thủy sản tự nhiên do sông Hồng đem lại sẽ là một nguồn lợi khá dồi dào cho cư dân chài lưới ven bờ. Việc đánh bắt thủy sản truyền thống còn giữ được vệ sinh môi trường và đảm bảo cho cân bằng sinh thái. Nhưng cách ứng xử của con người với dòng sông thì ngày càng trở nên tồi tệ. Những năm gần đây, người ta chế ra nhiều loại phương tiện đánh bắt cá, tôm “hiện đại” bằng điện, mà điển hình là kích điện. Theo nguồn tin của người dân ven sông cho biết, cá biệt có trường hợp còn dùng cả lưới có sợi kim loại chăng ngang sông, phóng điện vào lưới thông qua máy phát công suất lớn để bắt cá. Kiểu đánh cá hủy diệt này đã góp phần làm cho nguồn thủy sản nhanh chóng cạn kiệt và là tác nhân rất đáng kể tham gia vào phá hủy hệ sinh thái của dòng sông.

          Sự thiếu hiểu biết về vệ sinh môi trường cùng với thói quen tắc trách của người dân sống ven sông, điều đó đã tạo ra không ít tác nhân ô nhiễm rất nguy hiểm, như xả thẳng chất thải xuống sông, nhiều trường hợp còn quăng xác súc vật chết vì dịch bệnh xuống dòng chảy. Không biết những người làm như vậy có hiểu rằng, hành vi của họ đã làm cho dòng sông hiền lành trở nên phương tiện chuyên chở nguồn dịch bệnh nguy hiểm cho con người và gia súc, gia cầm ở phía sau dòng chảy hay không?. Về mùa cạn, đi trên cầu hoặc ven sông, các đầu bãi bồi và trên các các con suối chảy ra sông Hồng, ta dễ dàng nhìn thấy khá nhiều những bao tải xác rắn được dắt lại trên gềnh, bãi, và ven bờ. Có lẽ chưa có ai giám mở ra xem trong đó có những thứ gì, nhưng chắc chắn đấy không thể không phải là rác phế thải thông thường.

          Lâu nay ở nhiều nơi, người dân đã ý thức được sự nguy hại của ô nhiễm môi trường, nên đã có đơn, thư kiến nghị gửi đến các cấp chính quyền; các cơ quan chức năng để phản ánh về tình trạng gây ô nhiễm vì chất thải của một số công ty, nhà máy. Việc phản ánh và kiến nghị của người dân về vấn đề đó là chính đáng. Nhưng, cũng chính người dân lại đã và đang tự hủy hoại môi trường tại chỗ hoặc đùn đẩy chất ô nhiễm, mầm bệnh xuống sông, suối - mà nơi gánh chịu cuối cùng là Sông Hồng thì chưa biết quy trách nhiệm về ai.

          Phải chăng, đã đến lúc Sông Hồng lên tiếng, kêu gọi các cấp chính quyền và người dân ở ven Sông có trách nhiệm với nó. Sớm ngăn chặn những hành vi ngược đãi với dòng sông, để sông Hồng được trở lại là môi trường thân thiện, phục vụ cho cuộc sống bình yên của cư ven bờ và bồi đắp phù sa cho các miền châu thổ.

                                                                                                          Cả Mõ