Cả Mõ

camoz77.blogspot.com/

29 tháng 4 2014

DU LỊCH XẢ STRESS LẠI CÀNG THÊM STRESS



        Mới chớm vào mùa Du lịch, nhưng thật buồn vì nhiều khu du lịch tâm linh, du lịch văn hóa đã bị chi phối bởi thương mại. Đến với cố đô Huế thì người ta lùa khách vào Đại nội rồi chặn đường ra. Trong cái nắng thiêu nắng đốt, nếu không chấp nhận cho xe điện chặt chém thì cứ việc đày nắng mà cuốc bộ theo lộ trình định sẵn để ra khỏi thành. 
Nhếch nhác ở Đại nội Cố đo Huế
Hàng rong đeo bám khách (ninh Bình)

        Đến chùa Bái Đính - Ninh Bình nỗi thất vọng về Du lịch của ta càng trầm trọng hơn. Ở đây tuy có được xây dựng mở mang hơn, kiến trúc khang trang thêm nhiều công trình mới. Nhưng việc quản lý thì đã được địa phương cho doanh nghiệp đấu thầu nên  mọi hoạt động đều mang nặng tính kinh doanh, hòm công đức đặt loạn xạ khắp nơi, chỉ riêng khu "Chính điện tam tòa" cũng có đến 5 hòm công đức. Đi tiểu cũng phải nộp tiền, nhưng lại không hề có bảng giá quy định, mà do mấy người ngồi ất ơ ở cửa nhà vệ sinh, đợi khách tiểu xong là tùy tiện đòi nộp tiền. Khách hỏi ai quy định thì họ trợn mắt bảo, không giả tiền thì ai phục vụ!. Cách chùa vài cây số là xe của khách bị  chặn lại, khách phải xuống đi bộ, nếu không muốn đi bộ thì mua vé xe điện, giá 30 ngàn một lượt (2 km). Đáng buồn nhất là đội ngũ bán hàng rong đeo bám, chèo kéo khách như lũ đỉa, khó có du khách nào mà không nổi cáu.

       Các vị bồ tát la hán ngồi dọc hai bên hành lang, vị nào cũng bị các du khách sờ mó làm làm vấy bẩn, đen xỉn cả 2 bàn tay và 2 đầu gối, nhìn đến là tội. Giá các vị ấy nói được, thì dù có là bụt chắc cũng phải buông lời quở trách: 

Tượng các vị la hán bị vấy bẩn vì khách sờ mó
Khốn nạn làm sao lũ chúng mày

Chùa chiền đâu phải chốn buôn - vay

Vuốt ve sờ mó làm chi vậy
Vấy bẩn bao giờ đổi được may?
Này này ta bảo cho mà biết
Đến chốn linh thiêng chớ ngứa tay.

       Trên đường về Lào Cai, các tuyến đường đều liên tục bị ách tắc do xe quá tải sa lầy, tai nạn lật đổ...Chỗ nào hở ra là người dân ở gần đó lại tìm cách vặt tiền của khách. Do đường tắc, xe đành phải ngoi lên đường cao tốc đang thi công, nhưng người dân gần lối lên cũng lập Palie thu tiền, với lý do đi qua đất nhà họ. Lên được đoạn cao tốc đang thi công rồi, tưởng đã yên thân, nhưng mới chạy được vài cây số thì công nhân buộc dây chăng ngang đuổi xuống, muốn đi tiếp lại  phải nộp tiền!.
       Ôi, ngỡ là đi du lịch cho xả stress , ai ngờ đi du lịch lại luôn phải bực mình vì những ứng xử thiếu văn hóa thì nỗi bức xúc càng thêm trầm trọng.



Cảnh tắc đường ở địa phận Văn Yên-Yên Bái








      Cả Mõ

22 tháng 4 2014

GẶP MẶT NHÂN KỶ NIỆM 40 NĂM NGÀY TỐT NGHIỆP CỦA LỚP Y SỸ KHÓA 21-TỈNH LÀO CAI


Lần gặp mặt thứ 2 này là dịp kỷ niệm trò 40 năm, ngày nhận quyết định tốt nghiệp của các cựu y sinh khóa 21 (Lớp y sỹ đa khoa chính quy thứ 3 của tỉnh Lào Cai). Không khí oi nồng của những ngày giữa hè và tiếng ve râm ran trên hàng cây bên hè phố gợi lên trong  mỗi người chúng tôi nỗi nhớ da giết về những kỷ niệm xưa – kỷ niệm về mùa hè cuối cùng của một thời “áo trắng”. Ngày ấy phần lớn trong số những người về đây hôm nay mới ở tuổi 20 - độ tuổi được coi là đẹp nhất của một đời người, tất cả đều vô tư và tràn đầy nhiệt huyết.
Nhà Thờ Đức Mẹ Mâm Côi
Bốn mươi năm qua đi, đó là chặng thời gian vừa đủ để cho mỗi người chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ cống hiến cho đời; cũng là dấu chấm “tròn” cho việc chuyển giao thế hệ. Người cuối cùng trong chúng tôi đã nhận được sổ hưu cách đây mới vài ba tháng.
Buổi gặp mặt này, khách sạn Hoàn Liên vẫn là nơi được lựa chọn để chứng kiến niềm vui hội ngộ. Trong số về gặp mặt hôm nay tuy có vắng đi mấy người vì những lý do riêng, nhưng lại có thêm một số gương mặt mới. Không phải ngẫu nhiên, nơi thành phố biên cương này lại thường được chúng tôi lựa chọn làm nơi gặp mặt, vì chính nơi đây đã để lại trong chúng tôi nhiều kỷ niệm khó quên của những năm đèn sách; một thời gian nan, vấ vả nhưng rất đỗi thiêng liêng – mỗi cuộc hội ngộ tại đây đã được coi như một chuyến hành hương trở về nguồn cội. Bởi từ đây, chúng tôi đã bước vào đời như những cánh chim, đem sức trẻ góp phần vào sự nghiệp xây dựng quê hương, đất nước. Quá trình cống hiến và thành công trong cuộc sống tuy có khác nhau; trong đó đã có người anh dũng hy sinh hoặc để lại một phần máu xương cho sự nghiệp bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc,  có người được nhà nước phong tặng danh hiệu thầy thuốc ưu tú. Song, điều đáng trân trọng và tự hào nhất, đó là hơn 60 anh chị em của khóa y 21 này – nay trở về với đời thường, hầu như đều hoàn thành nhiệm vụ vẻ vang, không một ai mắc phải sai  lầm trên bước đường rèn luyện, phấn đấu và cống hiến. 
Mỗi lần gặp mặt là một dịp để cho chúng tôi được biết thêm thông tin về nhau, được thỏa lòng mong nhớ và sẻ chia niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống; động viên nhau “sống vui, sống khỏe”, giữ vững phẩm cách, luôn là tấm gương trong cho con cháu noi theo.
Tuy nhiên, mỗi lần gặp nhau như thế nay, trong cái vui sum họp chúng tôi lại chạnh lòng tưởng nhớ đến những người bạn đồng môn không bao giờ còn trở về họp mặt, vì đã sớm ra đi đến cõi vĩnh hằng.
Số hội viên của lớp hiện chỉ còn lại gần 50 người, nhưng do đặc thù của quá trình công tác, chúng tôi đã tản đi, sống rải rác ở trên khắp mọi miền đất nước. Việc thông tin cho nhau, thăm viếng nhau những khi vui, khi buồn còn khá nhiều hạn chế. Nhưng dẫu sao, với tình cảm thiêng liêng của những người bạn đồng môn, phần lớn chúng tôi vẫn tìm cách gắn kết với nhau thông qua tổ chức Hội. 
Mục đích của gặp nhau là dịp để hàn huyên tâm sự, ôn cố tri tân, tay bắt mặt mừng mà không quên nhắc nhau giữ tròn đạo nghĩa. Mặc dù cho đến nay, ở đâu đó còn có người vì mê mải làm ăn, mê mải với những lo toan cho cuộc sống riêng tư mà chưa quan tâm tìm về ký ức, tìm về với những tháng năm hàn vi, nhưng tràn đầy kỷ niệm không thể nào quên. Điều ấy cũng cần được cảm thông, mà xét kỹ thì đáng thương hơn là đáng giận.  
Trong giờ phút thăng hoa này, mọi người ở đây như quên đi hiện tại để trở về với ký ức tuổi hoa. Nhiều anh, chị đã cất cao lời ca tiếng hát, bằng giai điệu của một thời, cùng lắng nghe nhau tâm tình về những kỷ niệm xưa. Phải chăng, tuổi càng cao người ta càng trân trọng hơn về quá khứ, tình bạn càng trở nên thắm thiết hơn nhiều:

Thác Bạc
Năm tháng cứ đầy lên. 
Tình bạn cũng đầy lên những kỷ niệm thân yêu... 
 ...Đứng xa ra mà nhìn nhau thôi  nhé 
Để không còn quá lộ rõ nếp nhăn 
Ánh nhìn ấy như  hãy còn rất trẻ 
Chưa hề in dấu ấn của  nhọc nhằn

Cầm tay bạn xin vội  đừng lo lắng 
Nếu chẳng còn mềm được như xưa 
Mà vẫn đọng  một nỗi niềm đằm thắm 

Của vết chai xưa còn vương mực khó mờ.

          Những phút giây xúc động, bỡ ngỡ ban đầu thoáng hiện, bởi những đổi thay do dấu ấn của thời gian. Rồi tất cả lại vỡ òa trong niềm vui sum họp, vô tư kể cho nhau nghe những gì đã trải qua, truyền cho nhau thông tin về những người bạn chưa có dịp về với ngày vui họp mặt hôm nay. Bữa liên hoan đầu tiên, trong hương vị đặc trưng của ly rượu “Sán nùng” còn vương mùi lúa mới, càng làm cho mọi người phấn chấn nhớ về các địa danh Vĩ Kim, Lùng Thàng, Pặc Tà... Cùng với những tháng ngày gian nan, nhưng sôi động và chất đầy mơ ước.
Hàm rồng
          Tạm biệt Thành phố, tạm biệt với cái nắng hè oi ả, chúng tôi vượt đường đèo để lên với Sa Pa. Bầu không khí mát dịu dưới chân thác Bạc, nay đã không còn tĩnh lặng như xưa mà khá ồn ào vì sự phát triển của một khu du lịch mới. Tuy vậy, nơi đây cũng vẫn còn vương vấn những nét hoang sơ. Trong tiếng ào ào của thác reo ta có thể cảm được ở đâu đây còn vọng lại tiếng thơ tình của  Anh Thơ - nữ sĩ:

          “Anh ơi lên với em anh nhé!
          Thác Bạc ngày đên dội sáng bản Mèo.
          Cầu Mây vắt suối chiều sương phủ nhẹ
          Nắng trốn rồi núi tựa trong veo..."
         
          Sa Pa nay đã đẹp lên nhiều lắm, các nhà hàng, biệt thự san sát, kề nhau nhưng không trên một bình độ như nhiều đô thị khác. Kiến trúc nơi đây được xây cất trên toàn bộ địa hình nguyên sơ, thiên hình vạn trạng của đồi núi tự nhiên, có khá nhiều công trình được kiến  trúc theo modem kiểu Pháp. Đến với Sapa, người ta như quên đi mọi cảm giác ưu phiền, những lo toan bộn bề, những bụi bặm phố phường... chỉ còn mây, trời, cảnh sắc lãng mạn, hùng vĩ của nơi "nóc nhà Đông Dương"... Con người ở đây sống với mây, hoà trong mây và đặc biệt, những cư dân là người đồng bào dân tộc thiếu số vẫn giữ được nét chân chất, nhiệt tình và thân thiện. Nơi đây còn có thứ tài nguyên vô giá là khí hậu trong lành, mát mẻ ngay trong những ngày oi nực của mùa hè. Vì vậy mà Sa Pa luôn được các du khách phương Tây chọn làm điểm đến.
 Đến Sa Pa là tìm đến với những đặc sản như cơm lam cùng các loại trái cây miền ôn đới, những trang sức mang đậm nét hoa văn thổ cẩm và những thang thuốc bổ, với nhiều dược liệu quý ...đó là những món quà cho du khách thỏa sức lựa chọn để làm quà.
           Trung tâm thị trấn là nhà thờ đức mẹ Mâm Côi do người Pháp xây cất từ những năm đầu thế kỷ Hai Mươi. Nhà thờ được coi như một trong những biểu tượng đặc sắc của khu du lịch này. Nếu có dịp thưởng thức du ngoạn Hàm Rồng thì cảnh sắc nơi đây sẽ còn nhiều hấp dẫn.
          Hai ngày họp mặt trôi đi thật nhanh chóng. Đúng hẹn, hai chiếc xe du lịch lại đưa đoàn chúng tôi xuôi trở về với khách sạn Hoàn Liên. Ở đây không khí chia tay đã diễn ra đầy xúc động. Đúng như một ai đó đã viết rằng:
Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình say nghĩa bấy lau nay
Say thơ say nhạc say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày.

Vẫn biết rằng cuộc vui nào cũng đến hồi vãn hội, nhưng trong mỗi chúng tôi vẫn lưu luyến như chưa muốn chia ly. Cùng với những cái bắt tay, lời chào, lời chúc là nỗi bồi hồi cho những lời hò hẹn lần sau...


                                                                                          Cả Mõ

07 tháng 4 2014

NHỮNG CHUYỆN KHÔNG VUI VỀ NGƯỜI VIỆT NAM TẠI NHẬT

VOV.VN - Hình ảnh của con người Việt Nam đẹp hay xấu
 được thể hiện từ mỗi một cá nhân chúng ta.

Hôm 2/4/2014, tôi nhận được email từ con một anh bạn đang du học tại Nhật Bản hỏi về cách xử lý khi mất hộ chiếu. Từng là phóng viên VOV thường trú tại Tokyo nên tôi nắm rõ thủ tục và tư vấn cho cháu đầy đủ. Nhưng ngay sau đó tôi nhận được email trả lời của cháu và nội dung làm tôi giật mình, nguyên văn như sau: “Dạ, cháu thì không mất bác ạ. Bạn cháu bị mất, đã báo với cả cảnh sát nhưng bây giờ bên này phát sinh vấn đề người Việt mình bán hộ chiếu nên họ bảo phải điều tra thủ tục này khác. Có khi nửa năm vẫn chưa được cấp lại bác ạ. Cháu không biết bác biết vấn đề này không. Nhưng hiện tại tình hình người Việt bên này đang loạn lắm bác ạ”.
“Loạn lắm” ? Liệu cháu có quá lời không?! Tôi mới về nước được vài năm, mà hồi còn ở bên đó, lưu học sinh và người lao động Việt Nam vẫn được đánh giá cao lắm cơ mà! Đến mức bán cả hộ chiếu của mình thì thật không tưởng tượng nổi!
Cảnh báo: ăn cắp vặt là phạm tội…
Đang băn khoăn xem có nên nhờ phóng viên VOV tại Tokyo và bạn bè tại Đại sứ quán tìm hiểu thêm hay không thì chị chuyên gia hiệu đính người Nhật đến. Trái với thường lệ, chị không ngồi ngay vào bàn làm việc mà đến bàn tôi nhờ giải nghĩa cho từ “cảnh cáo” trong tiếng Việt. 
Tôi đang say sưa giải thích nào là việc cảnh báo về một vấn đề gì hay là một hình thức kỷ luật với những người có sai phạm tại một cơ quan, đoàn thể… thì chị ngắt lời: “Thế, trong ảnh này thì nghĩa là gì?” và chìa cho tôi xem bức ảnh trên đây, trong đó có những hàng chữ cả tiếng Việt và tiếng Nhật với nội dung: “Cảnh cáo: ăn cắp vặt là phạm tội. Nếu ăn cắp vặt sẽ bị phạt tù dưới 10 năm….”. 

Chị nói thêm: “
Gần đây tại nhiều siêu thị, cửa hàng Nhật Bản nơi có người Việt Nam sinh sống người ta niêm yết những bản này đấy. Chả là người Việt…” rồi chị ngắt ngang câu, chắc là do nhìn thấy nét mặt sững sờ của tôi lúc đó hoặc cảm thấy ngại ngùng. Còn tôi, không cần chị nói nốt tôi cũng biết phần cuối của câu nói là gì.
Tôi lặng người… Các niêm yết chỉ dẫn (tạm gọi là chính thống và lành mạnh, không phân biệt đối xử) chủ yếu là bằng tiếng Nhật và tiếng Anh, vài năm trở lại đây để thu hút thêm khách du lịch Hàn Quốc ở một vài nơi mới sử dụng cả tiếng Hàn. Còn niêm yết (tạm gọi là cực đoan) bằng tiếng Việt như thế này là ngoại lệ đầu tiên. Nó cho thấy mối bức xúc thực sự của người Nhật - những người vốn tính biết nhẫn nhịn, thông cảm và rất ít khi tỏ thái độ kỳ thị.
Tìm hiểu thêm qua báo chí và các trang thông tin điện tử của các cơ quan Nhật Bản tôi mới biết là gần đây xảy ra hàng loạt các vụ bắt giữ người Việt Nam tại Nhật Bản do ăn cắp tại các siêu thị. Nổi cộm nhất là vụ cảnh sát Tokyo tạm giữ một nữ tiếp viên Vietnam Airlines vì tình nghi cô này buôn lậu đồ ăn cắp, đồng thời khám xét văn phòng của Hãng hàng không Vietnam Airlines tại Tokyo. Chỉ cần có khả năng tư duy ở mức “nhị đoạn luận” cũng có thể suy ra chắc chắn cảnh sát Nhật Bản sẽ đặt giả thuyết là có một tổ chức tội phạm khép kín, liên hoàn của người Việt Nam tại Nhật Bản trong việc ăn cắp, tiêu thụ hàng hóa từ các siêu thị và mở rộng điều tra theo hướng này.
Chuyện nghiêm trọng hơn
Thật ra trước lúc đặt bút viết bài này tôi cũng băn khoăn rằng có nên viết hay không. Nhưng cũng ngay trong chiều 2/4 tôi lại được nghe một câu chuyện mà sau khi nghe xong tôi tự đặt cho mình trách nhiệm phải viết bài này như một hồi còi báo động.
Chuyện là, chị bạn tôi có 2 con đang du học tại Nhật. Lâu lâu chị em không gặp nhau, chiều qua chị gọi đi uống cà phê. Vừa trông thấy chị, tôi đã có dự cảm không lành. Bình thường vốn vui vẻ là thế, mà bây giờ mặt ủ mày chau. Tôi vừa ngồi xuống, không đợi tôi gọi đồ uống chị nói luôn: “Chị đang có vấn đề, chú tư vấn cho chị xem nên làm thế nào”.
Theo lời chị kể, con trai cả của chị đã tốt nghiệp đại học tại Nhật và hết hạn visa. Đáng lẽ phải về nước nhưng cháu trốn ở lại với mục đích làm việc kiếm thêm tiền rồi mới về. Sau đó em gái cháu cũng sang du học. Tại Nhật, cháu gái gặp và yêu một nam sinh viên Việt Nam. Qua một thời gian, thấy tính cách và nhiều thứ không hợp nhau, cháu muốn chia tay thì anh chàng kia quay ra đe dọa: “Nếu mày không yêu tao, không cho tao nữa, tao sẽ báo cảnh sát bắt anh trai mày…”v.v và v.v.
Tôi không biết nói gì chỉ đành khuyên chị gọi con trai về nước càng sớm càng tốt, có chăng thì chỉ bị phạt tiền là cùng. Với tấm bằng đỏ của Đại học Nhật Bản lo gì không kiếm được một công việc tươm tất ở nhà.
Lẽ ra chuyện chỉ dừng ở đó nếu như tôi không bị ám ảnh bởi cái bảng niêm yết chống ăn cắp đã bắt đầu nhuốm màu kỳ thị nêu trên. Từ câu chuyện của chị tôi rút ra hai dữ kiện (mong chị đừng giận nếu có đọc bài viết này). Một là, ở Nhật Bản đã xuất hiện người Việt Nam cư trú bất hợp pháp và coi chuyện đó là thường tình. Hai là, ngay trong cộng đồng người Việt tại Nhật Bản cũng có lối hành xử như anh chàng người yêu cũ của con chị bạn tôi - đi tìm bạn đời bằng cách… cưỡng bức yêu.
Từ dữ kiện thứ nhất tôi móc nối với việc có người bán cả hộ chiếu của mình như lời kể của con trai anh bạn tôi ở đầu bài viết và thấy chúng thật logic. Người cư trú bất hợp pháp thì hộ chiếu làm gì còn hạn. Vả lại, có muốn gia hạn cũng không được. Có cầu thì ắt có cung. Đó là quy luật.
Theo thống kê mới nhất của Bộ Tư pháp Nhật Bản, tính đến thời điểm cuối tháng 3 năm 2013 có tới 1.110 người Việt Nam đang cư trú bất hợp pháp tại nước này và còn chưa rõ tung tích. Từ con số đó, chỉ cần cộng trừ một cách đơn giản cũng có thể thấy không phải chỉ có một người bán hộ chiếu của mình. Tuy nhiên, cả kẻ bán và người mua phải biết rằng họ đang vi phạm pháp luật cả trong và ngoài nước một cách nghiêm trọng. Bởi, hộ chiếu không chỉ là giấy tờ tùy thân của một cá nhân mà còn là tài sản quốc gia. Điều này được ghi rất rõ trong các loại hộ chiếu mà nước ta phát hành hiện nay. Những hành vi nêu trên sẽ kéo theo những hậu quả khôn lường. Còn với dữ kiện thứ hai, tôi hy vọng rằng đó chỉ là hiện tượng hiếm gặp.

Như chúng ta đều biết, mối quan hệ Việt – Nhật đang ở trong giai đoạn tốt đẹp nhất từ trước đến nay. Người dân hai nước dành những tình cảm thân thiện cho nhau. Sự hợp tác giúp đỡ của Nhật Bản đối với Việt Nam đã lan rộng đến cả cấp xã, phường. Hai nước cũng vừa tổ chức kỷ niệm 40 năm quan hệ ngoại giao một cách thành công rực rỡ, để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng các bạn Nhật. Thế nhưng chỉ sau chưa đầy 3 tháng đã xảy ra hàng loạt sự kiện nhức nhối. Chẳng lẽ những người vi phạm không lường trước hậu quả ư?
Tấm biển Cảnh báo (Nguồn Vietjo)
Thiệt hại đầu tiên và trực tiếp là: nếu bị phát hiện, người vi phạm sẽ chịu những hình phạt thích đáng của pháp luật hai nước. Tiếp theo là những thiệt hại về kinh tế cho cả cộng đồng. “Cái ổ mà đổ thì trứng làm gì còn”. Từ thiệt hại chung sẽ quay ngược lại thiệt hại cho cá nhân. Vì cái lợi nhỏ bất chính trước mắt mà quên cái lợi lớn lâu dài thì quả là bất trí, nếu không nói là ngu dốt. 
Và, trên hết là những ảnh hưởng tới hình ảnh đẹp đẽ của người Việt Nam trong con mắt bạn bè quốc tế. Chắc nhiều người trong số chúng ta còn nhớ những câu chuyện tiếu lâm, hò vè về những lao động xuất khẩu sang Liên Xô và Đông Âu cách đây hai ba mươi năm. Những câu đại loại như: “Ăn nhanh đi chậm hay cười, chuyên mua đồ cũ là người Việt Nam”… Nhưng đó là cái thời bao cấp đói kém, ra nước ngoài chỉ chăm chăm mua hàng gửi về giúp đỡ gia đình trong nước. Mà cũng chỉ mua đồ cũ thôi chứ ăn cắp thì ít lắm.
Những tưởng đây đã là quá khứ, là những hồi ức buồn vui lẫn lộn về một thời kỳ lam lũ ngắn ngủi, ấy vậy mà ngày nay khi đất nước ngày một lớn mạnh, kinh tế đang khá dần lên, vị thế của Việt Nam đang lớn dần lên, nó lại xuất hiện ở mức độ nghiêm trọng hơn, lan rộng hơn. Cho dù các nhà lãnh đạo, các nhà ngoại giao có nỗ lực bao nhiêu đi chăng nữa cũng không có tác dụng nếu những hành vi nêu trên cứ tiếp diễn.
Thay cho lời kết
Khi viết bài viết này, tôi quyết định sẽ đăng báo điện tử với mục đích là để các bạn trẻ dù có ở Nhật Bản hay sắp đi nước ngoài đọc được và rút ra những điều bổ ích cho mình.
Từ “quốc sỉ” không hề xa xôi, viển vông hay giáo điều đâu, mà nó nằm ngay trong tay các bạn, trong những hành vi nhỏ nhất của bạn, đặc biệt là khi ở nước ngoài. Hình ảnh của con người Việt Nam đẹp hay xấu được thể hiện từ mỗi một cá nhân chúng ta. Mong các bạn hãy ý thức rằng chính mình là những “Đại sứ nhân dân” của Việt Nam.
Cũng đã đến lúc các cơ quan chức năng cần có những biện pháp tuyền truyền giáo dục, những quy định cụ thể đối với công dân Việt Nam khi ra nước ngoài bao gồm cả khách du lich ngắn ngày để giúp mọi người ý thức được đầy đủ hơn hai từ “QUỐC SỈ”./.

                                                                     Nguồn VOV
                                                                                         Tuấn Nhật/VOV5




31 tháng 3 2014

HỌC TẬP BÁC HỒ - TỪ LỜI NÓI ĐẾN VIỆC LÀM

Rút từ nội dung bài thi tìm hiểu Chỉ thị 03-CT/TW của Bộ Chính trị về tiếp tục đẩy mạnh
 việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh
                                                 Người viết bài: Mạnh Nguyên


   Sau hơn 4 năm thực hiện Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, năm 2011- theo đánh giá của Bộ Chính trị Khóa XI: “Cuộc vận động đã đạt được một số thành tựu bước đầu, góp phần vào công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng và thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội X của Đảng. Kết quả triển khai cuộc vận động đã khẳng định việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh là rất quan trọng và cần thiết, chẳng những đáp ứng yêu cầu cấp bách trước mắt mà còn có ý nghĩa cơ bản, lâu dài đối với sự nghiệp cách mạng của Đảng và nhân dân ta.” ([1])

Tại hội nghị cán bộ toàn quốc quán triệt, triển khai thực hiện Nghị quyết Trung ương 4 về xây dựng Đảng (ngày 21/05/2012), Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng thẳng thắn chỉ ra một trong những lý do Trung ương lại phải phải tiếp tục ra Nghị quyết về xây dựng Đảng. Đ/c nói: … “Bây giờ trong Đảng cũng có sự phân hóa giàu - nghèo, có những người giàu lên rất nhanh, cuộc sống cách xa người lao động; liệu rồi người giàu có nghĩ giống người nghèo không?...Thực tế đã có bộ phận suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống” ([2]). Từ nhận định như vậy, Chỉ thị 03-CT/TW,  ngày 14/5/2011 của Bộ Chính trị (Khóa XI) là một yêu cầu cấp bách và có tầm quan trọng rất lớn trong công tác xây dựng Đảng hiện nay.

Cuộc thi tìm hiểu Chỉ thị 03-CT/TW do Tỉnh ủy Lào cai phát động được coi như một đợt sinh hoạt chính trị rộng lớn, vừa có ý nghĩa về lý luận, vừa mang tính thực tiễn. Cuộc thi còn là dịp để tất cả các cán bộ, đảng viên nghiên cứu kỹ hơn nữa về nội dung của Chỉ thị và các văn bản liên quan. Cuộc thi được thực hiện đúng yêu cầu sẽ làm cho mọi cán bộ, đảng viên và cả trong cả hệ thống chính trị quán triệt sâu sắc hơn các chủ trương của Đảng, nâng cao nhận thức tư tưởng; xác định rõ trách nhiệm đưa việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh thành hành động thực tiễn. Đây cũng là dịp để mọi tổ chức, cá nhân nhìn nhận lại quá trình phấn đấu, rèn luyện trong thời gian qua. Từ đó phát huy kết quả tích cực đã đạt được, đồng thời nhận rõ những khuyết điểm, yếu kém để khắc phục; đẩy mạnh hơn nữa tinh thần học tập và nghiên cứu các Chỉ thị, Nghị quyết của Đảng, nêu cao trách nhiệm gương mẫu, hành động thực tiễn của người đứng đầu và của cán bộ, đảng viên trước quần chúng. Tổ chức thực hiện tốt nội dung của Chỉ thị sẽ tạo ra động lực mới, làm chuyển biến mạnh mẽ và sâu rộng tinh thần tự giác tu dưỡng, rèn luyện, nâng cao đạo đức cách mạng, đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, thực dụng, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống và các tệ nạn tham nhũng, tiêu cực, góp phần thực hiện thắng lợi Nghị quyết Đại hội XI của Đảng.
Hội nghị ký cam kết tự giác đi đầu giữa người lãnh đạo chủ chốt, người đứng đầu
của Huyện ủy Bảo Thắng-tháng 11/2012

Từ ý nghĩa đó, ngày 07/11/2011 Thủ tướng Chính phủ cũng đã ban hành Chỉ thị số 1973/CT-TTg “Về việc tiếp tục đẩy mạnh học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”. Nội dung tổng quát của Chỉ thị là: Tập trung chỉ đạo, tiếp tục tổ chức thực hiện hiệu quả, đẩy mạnh việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh trong các bộ, ngành, cơ quan, đơn vị và địa phương theo đúng tinh thần Chỉ thị số 03-CT/TW ngày 14 tháng 5 năm 2011 của Bộ Chính trị, tạo sự chuyển biến mạnh mẽ, sâu rộng hơn nữa trong việc tu dưỡng, rèn luyện, nâng cao đạo đức cách mạng, chất lượng, hiệu quả công tác, tạo sự thống nhất cao trong nhận thức và hành động, đưa việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh trở thành công việc thường xuyên hằng ngày của mỗi cơ quan, đơn vị, coi đó là trách nhiệm cụ thể, thiết thực của mỗi cá nhân, đơn vị thuộc bộ, ngành, địa phương mình. Trong đó có quy định rõ việc lãnh đạo, chỉ đạo đồng bộ, chặt chẽ, kết hợp việc tổ chức học tập, làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh với việc tổ chức triển khai các nhiệm vụ chính trị của đơn vị, đẩy mạnh cải cách hành chính, nâng cao hiệu quả mọi hoạt động, thực hành tiết kiệm, chống lãng phí, ngăn chặn và đẩy lùi tiêu cực, tham ô, tham nhũng trong đơn vị mình; tích cực đổi mới công tác quản lý nhà nước, quy định rõ trách nhiệm gương mẫu của cán bộ lãnh đạo chủ chốt và người đứng đầu. Quy định rõ nhiệm vụ của các bộ, các cấp chính quyền trong công tác tổ chức, vận động toàn xã hội học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức của Bác Hồ. Chỉ đạo giải quyết dứt điểm những bức xúc nảy sinh ở ngành, địa phương mình, nhất là những vấn đề liên quan đến đạo đức, trách nhiệm của công chức ở các đơn vị trực thuộc.

Thường trực Huyện ủy trao bản ký cam kết cho bí thư các chi, đảng bộ cơ sở

Ở tỉnh Lào Cai, từ tỉnh, huyện đến cơ sở và chi bộ đều đã được triển khai việc xây dựng và thực hiện chuẩn mực đạo đức theo yêu cầu của Chỉ thị 03-CT/TW. Cụ thể là, sau khi có các văn bản hướng dẫn của cấp trên, các chi bộ đã triển khai việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh đến từng đảng viên và các đoàn thể chính trị xã hội. Trong đó chủ yếu là việc thực hành làm theo, với việc làm cụ thể của từng cán bộ đảng viên. Xây dựng tiêu chuẩn cho vị trí công tác của từng người - đặc biệt là trách nhiệm của người đứng đầu. Từ đó có đăng ký phấn đấu cho mỗi đảng viên, gắn với quá trình công tác, rèn luyện. Định kỳ đánh giá lồng vào việc kiểm điểm đánh giá thường kỳ của chi bộ và đảng viên trên cơ sở của nội dung đã đăng ký của từng người.

Việc đưa  nội dung học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh theo Hướng dẫn số 09-HD/BTCTW cũng đã được cấp ủy quán triệt và áp dụng vào sinh hoạt của chi bộ. Từ đó đã cải tiến và nâng cao được hiệu quả, chất lượng sinh hoạt của chi bộ, đảm bảo sinh hoạt ngắn gọn, trọng tâm, trọng điểm; khắc phục được tính hình thức, tính chiếu lệ, cũng như tình trạng dài dòng, tản mạn trong sinh hoạt.

Tuy nhiên, xét về tổng thể, việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh là việc làm không dễ - nếu điều đó được gắn chặt với hành động, việc làm của từng đảng viên, nhất là những cán bộ đảng viên có chức, có quyền. Hiện nay trong dư luận vẫn còn ý kiến cho rằng, khẩu hiệu được trưng lên về hành động như: “Cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư”; “mỗi cán bộ đảng viên phải nói lời nói của dân, thở hơi thở của dân” hoặc “chống thái độ vô cảm...”.v.v và v.v. thì ở đâu cũng có. Đáng tiếc rằng, hiện tượng tiêu cực, cửa quyền, cơ chế "xin cho", rồi hành vi tham nhũng thông qua các lĩnh vực nhạy cảm như đất đai, xây dựng, tuyển sinh, tuyển dụng, luân chuyển, chuyển đổi vị trí công tác, bổ nhiệm cán bộ, thậm chí cả trong công tác thi đua khen thưởng… thì ngày càng tinh vi, làm cho công tác chống tham nhũng càng trở nên phức tạp, kém hiệu quả. Đây là những vấn đề vẫn đang là nỗi bức xúc trong dư luận, làm ảnh hưởng đến niềm tin của nhân dân vào đội ngũ được gọi là công bộc của họ.

Để làm tốt nội dung trên, ngoài sự nỗ lực củng cố tổ chức Đảng cùng với  việc chỉnh đốn tác phong, lề lối làm việc, sinh hoạt, thì tổ chức Đảng cần chú ý hơn đến việc lắng nghe ý kiến nhân dân thông qua nhiều kênh. Đối với chính quyền, nên cải tiến công tác tiếp xúc cử tri để mọi người dân đều có thể phản ánh được với đại diện của họ, không nên tiếp xúc theo kiểu chỉ gặp “đại cử tri” như hiện nay. Cần tiếp tục cho khôi phục lại hội đồng nhân dân cấp huyện và cấp phường, vì đây là một trong những thiết chế thực hiện quyền dân chủ của người dân trong xây dựng chính quyền. Các cơ quan, đơn vị thường xuyên va chạm với nhân dân thì người đứng đầu nên có đường dây “nóng” hoặc địa chỉ Email công khai cho nhân dân phản ánh những bức xúc của họ. Trong các cuộc họp nói chung, nên dành nhiều thời gian nghe cấp dưới nói, tránh tình trạng người chủ trì thì nói quá nhiều, quá dài chiếm hết cả dung lượng của hội nghị; việc thảo luận góp ý của cấp dưới, của cơ sở lại chỉ là hình thức, bàn bạc xuôi chiều, không chấp nhận ý kiến phản biện...  

 Mặc dù nội dung các quy định về nêu gương của cán bộ, đảng viên đã được Ban Bí thư Trung ương Đảng quy định cụ thể tại Quy định số 101-QĐ/TW, ngày 07/6/2012 về “Trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo chủ chốt các cấp”. Cũng với nội dung này, Tỉnh ủy Lào Cai đã ban hành Quy định số 08-QĐ/TU, ngày 22/12/2011 về một số "Tự giác đi đầu, gương mẫu của cán bộ lãnh đạo chủ chốt, đứng đầu các cấp trong việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh". Hướng dẫn thực hiện các Quy định trên, ngày 06/01/2012 bộ phận giúp việc của Tỉnh ủy còn ban hành Hướng dẫn số 06-HD/BPGV, nhằm giúp cho các tổ chức cơ sở đảng, chính quyền, đoàn thể triển khai thực hiện. Từ những hướng dẫn của cấp trên, Huyện ủy Bảo Thắng đã ban hành Công văn số 44-CV/HU, ngày 07/12/2011 “V/v bổ sung và tổ chức thực hiện  chuẩn mực đạo đức Hồ Chí Minh trong giai đoạn hiện nay”; Hướng dẫn số 10-HD/HU, ngày 21/10/2012 nhằm chi tiết hóa, cụ thể hóa giúp cho các cơ sở tổ chức thực hiện. Từ Huyện đến cơ sở và các chi bộ đều đã tổ chức ký cam kết thực hiện trách nhiệm của người đứng đầu; ký cam kết trách nhiệm của cán bộ, đảng viên trong việc học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Đó là cả một dãy quy trình để triển khai Chỉ thị của Trung ương, thiết nghĩ như vậy là quá đủ.

Song, để thực hiện tốt các nội dung đã đăng ký, ngoài trách nhiệm kiểm điểm định kỳ đối với từng cán bộ, đảng viên, cũng cần tham khảo góp ý của cấp dưới, của các đơn vị phụ thuộc và đặc biệt là dư luận quần chúng – trong đó có ý kiến đóng góp của những cá nhân, tổ chức có quyền lợi liên quan đến trách nhiệm mà cán bộ, đảng viên và người đứng đầu, nhằm giúp cho cán bộ đảng viên này nhận rõ ưu, khuyết điểm mà rèn luyện, khắc phục.

Thêm vào đó, Trung ương còn ban hành Quy định về công tác kiểm tra của cấp ủy đối với cán bộ đảng viên trong thực hành tu dưỡng, rèn luyện đạo đức theo tư tưởng, tấm gương đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh là nằm trong thiết chế lãnh đạo, qua đó nhằm đánh giá thực chất được quá trình rèn luyện của đảng viên, khắc phục tính hình thức, tính giáo điều. Có thể coi đây là công cụ hữu hiệu để phát huy hiệu quả của việc học tập, làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ, đồng thời khắc phục những khuyết điểm, yếu kém để xây dựng Đảng ta ngày càng trong sạch, vững mạnh. Củng cố niềm tin của nhân dân đối với tổ chức đảng và đảng viên.

Thực tế cho thấy việc kiểm tra vẫn phảng phất đâu đó tính hình thức, quá coi trọng kiến thức học thuộc về lý thuyết theo kiểu “Tầm chương trích cú” mà chưa coi trọng thực tiễn hành vi, việc làm của mỗi cán bộ, đảng viên. Đặc biệt là lắng nghe những phản ánh bức xúc của quần chúng đối với mỗi đảng viên được kiểm tra. Có không ít cán bộ, đảng viên nói thì hay, nhưng làm thì rất dở. Luôn miệng nói là học tập tấm gương đạo đức của Bác, nhưng trong hành động thì gia trưởng, quan cách, cửa quyền, coi thường cấp dưới, không thích nghe ý kiến trái chiều; thái độ ban ơn cho quần chúng bằng cách “của người, phúc ta” cũng không phải là tác phong học tập Bác. Lại cũng có tình trạng chỉ vẽ việc cho cấp dưới làm, còn cấp mình thì đủng đỉnh bỏ qua. Trong báo cáo, thường là vấn đề yếu kém, hạn chế luôn là thuộc về cấp dưới và ý thức của quần chúng nhân dân, còn với cấp viết báo cáo thì có chăng cũng chỉ tại "khách quan" đem lại. Để kiểm tra vấn đề này, nên chăng, người kiểm tra không chỉ nghe đối tượng kiểm tra trình bày mà cần nghe ý kiến của cấp dưới và quần chúng phản ánh mới thực sự khách quan.

Dù sao cuộc thi này cũng phần nào giúp cho mỗi đảng viên có điều kiện xem lại toàn bộ yêu cầu nhiệm vụ học tập và làm theo tấm gương đạo đức của Bác, thấy được những việc mình đã làm được và những việc còn làm chưa tốt, chưa làm được để tiếp tục phấn đấu. Đây cũng là dịp để mọi người hệ thống lại nội dung, phương pháp rèn luyện; dịp đẩy mạnh công tác tuyên truyền, giáo dục cho cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức về ý nghĩa to lớn của học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh trong xây dựng Đảng; trong xây dựng đạo đức, lối sống lành mạnh cho mọi thành viên của xã hội, đáp ứng yêu cầu xây dựng con người mới Xã hội Chủ nghĩa./.

                                                                                     Phố Lu, ngày 28/3/2014

                                                                             


[1] . Chỉ thị 03-CT/TW, ngày 14/5/2011 của Bộ chính trị TW Đảng CSVN khóa XI.
[2] . Phát biểu của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tại hội nghị Toàn quốc quán triệt, triển khai Nghị quyết TW 4

05 tháng 3 2014

NGÀY XUÂN NGỒI NHỚ TÓC DÀI



Trong bài thơ "Chân quê" của Nguyễn Bính, nhân vật của bài thơ đã từng hờn giận bạn tình, chỉ vì đi ra tỉnh, nhiễm cái "tân tiến" mà "bay" đi mất ít nhiều "hương đồng gió nội". Sự luyến tiếc ấy có người cho là đáng trân trọng, vì thể hiện được tinh thần gìn giữ bản sắc truyền thống. Nhưng lại có ý kiến ngược lại, cho rằng như vậy là bảo thủ.
Tương tự với quan điểm này, Chử Văn Long cũng tỏ ra luyến tiếc mái tóc dài truyền thống của chị em. Cho nên "Ngày Xuân ngồi nhớ tóc dài" và "Chân quê" dù là 2 bài thơ của 2 tác giả (phái nam)  ở 2 thế hệ khác nhau, nhưng đều có chung một quan điểm là không chấp nhận những cải cách quá cực đoan của phái đẹp.
Ngạn ngữ có câu: "Cái răng cái tóc là vóc con người", bởi vậy sự thay đổi mái tóc của chị em ngày nay, theo tác giả bài thơ đã là sự quá đà, vượt ngưỡng.
Không biết có ai phản biện nữa không, để Chử Văn Long cũng lại bị xếp vào tư tưởng bảo thủ về thẩm mỹ?. 

HỊCH NỮ GIỚI

Bài hịch cấm đàn ông đọc ngày 8/3
Một bài hịch “hiệu triệu” vui giúp chị em đứng lên giành vị thế, nhưng lại do một đấng “mày râu đích thực” chấp bút nên, đủ biết tinh thần ưu ái của anh em cho “phe địch” trong dịp 8/3 này dâng cao đến chừng nào!

(Vô cùng cáo lỗi cùng nguyên tác)
Cùng các bạn nữ của Đài, nhân ngày Báo chí Cách Mạng Việt Nam-21/6/2012

1. Ta thường nghe:  Trưng Nữ Vương phất cờ khởi nghĩa để trả nợ nước thù chồng, Triệu Trinh Nương muốn cưỡi sóng chém cá kình ở biển Đông. Bùi Thị Xuân, một bề tôi của Quang Trung, dẫu cho tứ mã phanh thây quyết không khuất phục. Từ xưa những bậc trung thần liệt nữ hy sinh vì nghĩa đời nào không có. Giả sử các bậc đó cứ khư khư theo thói nữ nhi thường tình, thì cũng đến chết già nơi xó… bếp, sao có thể lưu danh sử sách, khiến cho bao nhiêu đấng nam nhi phải thẹn với trời đất được.
 
Các ngươi chỉ chăm phim Hàn, không hiểu văn nghĩa, nghe những chuyện ấy nửa tin nửa ngờ. Thôi những chuyện xưa ta không kể, chỉ kể những chuyện trong thế kỷ XX: Marie Curie đã phải sống trong trong phòng thí nghiệm mấy chục năm trời để giành giải Nobel đầu tiên cho phái nữ. Võ Thị Sáu đứng trước họng súng kẻ thù còn ngắt một bông hoa cài lên mái tóc. Ngô Thị Tuyển đã lấy sức mạnh từ đâu để vác hai hòm đạn nặng gần một tạ trên đất lửa Hàm Rồng những năm đánh Mỹ. Thật là: “Anh hùng đâu cứ phải mày râu”.

2. Huống chi: Ta cùng các ngươi, sinh ra gặp thời bình đẳng, lớn lên giữa buổi tự do. Ngó thấy đàn ông ngồi uống bia mỗi chiều để trốn việc nhà, cậy nam nhi đại trượng phu chỉ lo việc lớn để phó thác việc tề gia. Thác mệnh Khổng Tử mà đòi “tam tòng tứ đức”, giả hiệu Adam mà đòi xương sườn thứ bảy. Thật chẳng khác nào “sư tử Hà Đông” mà phải ngồi nhìn giang sơn chìm đắm!

Ta thường tới bữa quên… soi gương, nửa đêm quên đánh phấn, mặt nhăn da cóc, mái tóc rối mù. Chỉ căm tức rằng chưa được thoả chí tang bồng, dọc ngang trời đất. Làm được những việc ấy thì dẫu cho trăm thân ta bọc trong da lợn, ngàn xác ta phơi ngoài bãi biển ta cũng nguyện xin làm.

Các ngươi được ta “dụ dỗ” đã lâu ngày: không có áo mặc thì ta cho… ở vậy, không có eo thon thì ta cho đi thẩm mĩ, tóc mì tôm thì ta cho ép thành mì ống, da dẻ xù xì thì đã có spa… Cách đối đãi ấy so với người xưa cũng chẳng kém gì.

Nay các ngươi nhìn thấy ngày suy tàn của hơn 3 tỉ người mà không biết lo, thấy giới mình bị lừa gạt mà không biết thẹn. Phận má thắm môi đào mà không biết giữ, nghe nhạc nước ngoài rồi mê mấy gã tóc vàng, râu rậm, mắt xếch ở tận trời Tây mà không thấy quê. Hoặc lấy việc yêu đương làm trò đùa, hoặc lấy việc hẹn hò chát chít trên mạng làm tiêu khiển. Hoặc vui thú nơi vũ trường, hoặc quyến luyến đàn ông, hoặc tham phú quý giàu sang mà quên lễ nghĩa, hoặc mê tán gẫu buôn dưa lê mà sao nhãng việc công, hoặc thích bọn đẹp trai, hoặc mê xe đẹp.

Nếu có Đông Gioăng, Sở Khanh mò sang thì má thắm môi hồng không ru ngủ được chúng, kinh nghiệm trong tình trường không thể làm mưu lược để lừa trai. Dẫu rằng sắc nước hương trời, tấm thân quý ngàn vàng khôn chuộc. Lúc bấy giờ ta và các ngươi sẽ bị chúng nó lừa, đau xót biết chừng nào? Chẳng những nhan sắc của ta bị vùi dập, bị xuống dốc như xe không phanh mà mắt phượng mày ngài của các ngươi cũng bị lồi ra như mắt phù thủy. Chẳng những đức hạnh của ta không còn mà thương hiệu của các ngươi cũng bị mất giá như chơi. Chẳng những thân xác thịt da của ta xù xì như da cóc mà sự đằm thắm dịu dàng của các ngươi cũng chẳng vẹn nguyên.

4. Nay ta bảo thật các ngươi nên lấy câu “người phụ nữ là kiệt tác của hóa công” làm nguy cơ, nên lấy điều “thân em như hạt mưa sa” làm răn sợ. Tích lũy tri thức vượt mặt nam nhi khiến cho người nào cũng giỏi như Marie Curie, chị em nào cũng đẹp như nàng Kiều tái thế, để có thể bêu đầu gã Đông Joăng John Terry ở London, làm bẽ mặt Ashley Cole ở Stamford Bridge…

Như vậy chẳng những cái quý giá nhất của đời ta vẫn vững bền mà cả “kho vàng” của các ngươi cũng không bị đánh cắp. Chẳng những nhan sắc của ta được đại tu hoàn chỉnh mà thương hiệu đàn bà của giới chúng ta cũng được nâng lên. Chẳng những người yêu thương của chúng ta hết lời ca tụng mà đàn ông trên thế gian này đều muốn quỳ gối làm nô lệ đến suốt trăm năm. Đến lúc đó các ngươi muốn vui vẻ nhảy múa, phỏng có ngại gì!

5. Nay ta chọn trong kho tàng kinh điển của nữ gia hợp thành một quyển gọi là “Thời đại nữ nhân”. Nếu các ngươi nghe ta chịu đọc sách này thì mới xứng là “kiệt tác của hóa công”, nhược bằng khinh bỏ sách này, làm trái lời ta thì cũng chỉ là phường… đàn bà từ nhà xuống bếp.

Vì sao vậy? Đàn ông với đàn bà là hai thái cực của hóa công. Thói đời âm thịnh thì dương suy và ngược lại. Vì thế nếu các ngươi không chuyên tâm dùi mài kinh sử, đại tu nhan sắc thì chẳng khác nào đang vô tình biến những con thiên nga xinh đẹp trở thành những mụ vịt trời ngờ nghệch xấu xí, thành những con nai vàng ngơ ngác, sớm muộn rồi cũng sập bẫy thợ săn. Vậy rồi nếu mai đây “kiệt tác của hóa công” chẳng may sứt mẻ, lúc đó ta và các ngươi còn mặt mũi nào mà son với phấn, mà hờn với dỗi nữa.

Ta viết bài hịch này để… mua vui trong dịp tháng Ba ngày Tám, nhưng ta phải nói nhỏ rằng: Đọc xong hịch, các ngươi không được "tiết lộ thiên cơ" với cánh mày râu. Họ mà biết, thì mưu lược khổng lồ của ta và các ngươi sẽ bị chết yểu ngay từ ngày... 7.3 đó.


03 tháng 3 2014

HỊCH ĐÀN ÔNG


Viết cho dịp đón ngày 8/3 

Ta thường nghe: Ở xứ Bắc khi xưa có ông vua chi ra nghìn vàng chỉ vì nụ cười của người đẹp.
Ở xứ Tây có anh chàng thuê cả phi đội bay, lượn trên bầu trời nhà cô gái mà anh ta thầm nhớ, trộm yêu.
Với đội hình xếp thành chữ Love;
Còn ở xứ ta, lại có kẻ vơ vét của công đem cống cho gái bao, mặc dù biết vành móng ngựa đang chờ phía trước. Từ xưa đến nay, đàn ông chúng ta phải chi "tình phí" giá cao thì đời nào chẳng có?

Lại nghe: Có anh ca sĩ lợi dụng fan hâm mộ để lừa cả tình lẫn tiền của người ta; có kẻ mê rượu chè, cờ bạc đến nỗi bỏ vợ con nheo nhóc, nhà cửa tan hoang như điếm canh đê; và cũng không ít người quá ham mê công việc đến nỗi sao nhãng việc nhà, quên trách nhiệm với vợ, với con. Chuyện phụ nữ bị "phụ" nay vẫn còn đâu có hiếm?
Đáng giận hơn hơn, vẫn còn kẻ cậy thế “Tòng quyền”, cứ rượu vào là mạt sát người thân toàn những lời cay độc; mượn hơi men để “dạy”  vợ bằng cùi chỏ, nắm tay!. Những kẻ ấy há chẳng được cái đức của Chí Phèo, bởi anh Chí có mượn rượu cũng là để đấu với phường ác bá. Còn với tình yêu, dù là Thị Nở, Chí vẫn cọi như đẹp nhất trần đời.
Chúng ta, đến bữa được ăn, nửa đêm ôm gối 37 độ, được chăm chút từ tóc đến chân, vậy mà vẫn có người tự cho mình là thiệt thòi này nọ, so bì vợ với người ta ngoài đường. Anh em đâu có biết, phụ nữ ngoài đường khi về nhà cũng tất tả nào khác vợ mình, chứ đâu còn gọn gàng, nhẹ nhàng thong dong như khi họ đi dạo phố?
Lũ chúng ta, không có áo thì vợ mua áo; không có tiền thì vợ cho... tiền lẻ tiêu vặt; lúc say xỉn thì vợ dìu vào phòng thay quần áo, cạo gió và khuyến mãi một ít... cằn nhằn; nhà có việc thì vợ chia sẻ; lúc nhàn hạ thì cùng nhau nô đùa... So với Thiên Đàng nào có khác?
Thế nhưng có người suốt đời không tặng quà cho vợ, dù uống  dăm vại bia cũng có giá bằng chục bông hoa mà không thấy nghẹn; nhìn thấy vợ đẹp không khen, chỉ khen diễn viên Hàn mà chẳng ngượng mồm; đi làm về, vợ ngập đầu với công việc bếp núc, chồng lại khoắc vợt dài đi nhảy sếch với cầu lông mà chẳng thẹn lòng. Hãy thử nghĩ xem, nếu bất chợt vợ ta biến mất thì bia liệu có thay được cơm ngon, canh ngọt; diễn viên Hàn có ôm ta mỗi tối và cầu lông có cùng tay ta đi dạo phố được chăng?
Nay, xin bảo thật anh em: nên lấy việc "Vợ giận bỏ về ngoại" mà làm nguy; nhớ lấy câu "Kính vợ đắc thọ" làm tôn chỉ; tích cực hơn trong giúp vợ việc nhà và đừng tiếc lời khen. Lúc bấy giờ anh em ta có muốn vui chơi, bia bọt một tí chắc cũng không đên nỗi?
Khi tôi viết bài này, anh em nào nhạy cảm chắc sẽ rõ bụng tôi... đang đói. Mà hễ bụng đói thì anh em mình lại nghĩ đến vợ yêu!.

                                                                                                                      Không rõ tác giả            
                                                                                                                      (Có biên tập lại)

19 tháng 2 2014

ĐOẠN KẾT TRANG NHẬT KÝ

( Trích Hồi âm của T.M gửi H.T)
Lời biên tập: Xin lỗi tác giả vì bài quá dài nên chỉ
trích đăng 4 đoạn ở Blog này.

                                                         "...Em đeo kính lão đọc thư anh
                                                        Qua thư em hiểu được ngọn ngành
                                                        Không phải tình ta xa cách quá
                                                        Mà do tất cả tại chiến tranh...
                                                               ...Bạn bè thường bảo cự ly gần
                                                               Thế nào chúng nó cũng nên xuân
                                                               Đôi mươi hai đứa tràn nhựa sống
                                                               Sao vẫn hững hờ chẳng chút thân...
                                                      ...Mãi đến năm năm sau giải phóng
                                                      Binh đoàn về đóng ở Tây Nguyên
                                                      Đau xé lòng em anh có biết
                                                      Khi nhận tin anh "ván đóng thuyền"...
                                                                ... Hai lăm năm rồi em lại viết
                                                                Mấy dòng ngắn ngủi để gửi anh
                                                                Tình duyên dang dở thôi đành vậy
                                                                Đâu phải tại anh, tại chiến tranh!..."
                                                                                                   T.M

CĂN NHÀ TẬP THỂ

Lời của Tác giả: Tôi có mối tình thời hoa lửa, mời các bạn cùng đọc
 để có thêm cái nhìn về cuộc chiến tranh chống Mỹ
(Gửi tặng T.M)


Áo dài (minh họa)
Phòng nàng ở cạnh phòng tôi
Cách nhau có bức tường vôi bạc màu
Tôi sang với ngọn đèn dầu
Cùng nàng ngồi học chụm đầu tới khuya
Giải toán trừ, cộng, nhân , chia
Làm văn bài luận Ngòi Thia, Phố Ràng
Đêm đêm đèn sách cùng nàng
Cự ly, cường độ ngày càng bén duyên
Với tôi nàng đẹp như tiên
Là cô y tá vừa chuyên vừa hồng
*
Tôi mơ ước được làm chồng
Và nàng là vợ tơ lòng cùng xe
Tường vôi quét lại vôi ve
Vách ngăn dỡ bỏ, sân hè dùng chung
Nàng sang không phải thẹn thùng
Bữa cơm đạm bạc thổi cùng một niêu
Tiền lương tôi có bao nhiêu
Đưa cho nàng quản chi tiêu hằng ngày
Đêm đêm trực chiến máy bay
Có bát cháo nóng từ tay nàng làm
Tuổi xuân sức lực căng tràn
Tình yêu chắp cánh cho nàng và tôi
Ngời ngời hạnh phúc lứa đôi
Căn phòng ấm cúng tường vôi màu hồng
*
Nhưng khi chợt tỉnh giấc nồng
Phòng riêng tôi vẫn nằm không suông tình
Có nàng như bóng với hình
Vắng nàng thui thủi một mình sớm trưa
Tường vôi lại bạc hơn xưa
Cùng tôi ngày tháng nắng mưa dãi dầu
Nàng ơi nàng chuyển đi đâu
Sao không nỡ nói một câu dặn dò
Để tôi lỡ mất chuyến đò
Lỡ luôn cả tuổi học trò mộng mơ
*
Mai sau dù đến bao giờ 
Căn nhà tập thể vẫn chờ nàng sang.
                                                           N.H.T