Phiếm luận
Cả Mõ
27 tháng 4 2021
24 tháng 11 2020
Phiếm luận: DU LỊCH KIỂU “TRẠNG LỘT”
Mấy
cụ hưu có thời gian rảnh rỗi rủ nhau đi du lịch. Họ bàn tính mãi, đi xa thì sợ
sức khỏe không bảo đảm, mà đi gần thì không biết có gì hay không. Đang tranh
cãi để chọn địa điểm đi cho thuận thì lão Ngưu ngồi gật gù mãi hàng ghế cuối bừng
cơn ngủ gật, đứng phắt dậy lên tiếng:
Các
bố, các mẹ cứ bàn xa xôi làm gì cho mệt. Ở quê mình cũng nổi lên ối cái du lịch
sinh thái hay đáo để. Sao ta không “Trâu ta gặm cỏ đồng ta cho nó khỏe”. Nghe
có lý, mọi người đồng thanh nhất trí.
Lão
Mõ ra vẻ đi nhiều, hiểu rộng nên nhanh nhẹn đề xuất:
-
Tôi thấy cánh ta cứ đi khu sinh thái Thác Khỉ ở ngay xã Bản Phú huyện mình cũng
được, nghe đâu nhiều đoàn đến lắm. Từ hôm khai trương đến nay, chưa kịp trương
biển quảng cáo mà khách lớn, khách nhỏ cứ vào ra như mắc cửi. Chắc là đẹp lắm
á!.
Thế
là cuộc bàn luận tìm nơi xả trét chóng vánh được thông qua.
Ngay
hôm sau các cụ thuê hẳn một chuyến xe hơn 50 số ghế, rồng rắn lên đường. Đoạn
đường đến khu sinh thái chỉ 40 cây số, nhưng nhiều cua, xe cứ lượn như rắn bò.
Thành ra chỉ nửa đoạn đường mà mấy cụ đã nôn vọt, ra cả mật xanh lẫn mật vàng.
Túc tắc gần 1 giờ đoàn cũng đến được cổng “Thác Khỉ”. Các cụ dìu nhau xuống xe
mà mặt mũi ai nấy đều xanh như đít nhái. Anh bảo vệ tung tẩy ra đón, chỉ dẫn
cho trưởng đoàn vào lấy vé. Chưa biết xanh đỏ thế nào, nhưng mỗi vé người lớn
đã mất 5 chục “K”, kèm trẻ nhỏ thì thêm 30K nữa. Lão trường đoàn chặc lưỡi:
-
Èo đắt nhỉ, chửa nhìn thấy gì đã mất bố nó nửa ngày lương hưu rồi!.
Thông
cảm với các cụ, anh Bảo vệ ghé tai cụ Tiều nói nhỏ:
-
Các cụ vào xem thôi nhé, chớ có ăn ở đây. Thức ăn của khu sinh thái này “mặn lắm”!
– Hiểu ý anh bảo vệ tốt bụng, cụ Tiều nheo mắt gật gật:
-
Ừa ừa, cảm ơn cậu!.
Trời
nắng như đổ lửa, các cụ lẽo đẽo theo nhau đi ngó nghiêng lũ “Rì sọt” mà chả hiểu
nó là cái nhà gì. Mặt mũi ai nấy đỏ phừng phừng, mồ hôi nhễ nhại. Lão Ất càu
nhàu:
-
Đi mãi chẳng thấy thác, chắc đến được thác thì các cụ thành “Tú Mỡ” hết!.
Nhưng
rồi cũng đến. Mấy lão nheo nheo mắt hỏi:
-
Đã đến thác chưa?
-
Đến rồi đó!
Mọi
người nhìn theo tay lão Ngưu thì thấy một vách đá rêu phong, nước đang ri rỉ chảy
xuống. Một người trong đoàn bạn ra vẻ am hiểu, giải thích:
-
Lẽ ra phải đến vào mùa mưa cơ, bây giờ sang mùa khô rồi, thác chỉ có thế thôi
các cụ ạ.
-
Vậy mà sao nhiều đoàn đến tham quan thế nhỉ? – một người hỏi.
Anh
bạn trẻ đi cạnh giải thích thêm:
-
Vì là điểm mới nên mọi người chưa biết, ai cũng muốn đến một lần cho biết cụ ạ.
Cũng như cái khu sinh thái Quang Quang ấy, lúc đầu chả đông như kiến cỏ, nay vắng
teo như chùa Bà Đanh, cũng chỉ vì đắt khét, nghe đâu đóng cửa rồi.
-
À, à! - Lão Mõ buột miệng – Giống đi xen “Trạng lột” nhỉ. Nhưng ngày xưa Ông Trạng
ông ấy chỉ làm có một lần, thu đủ tiền trả đò rồi nghỉ, chứ mấy anh du lịch mà cũng học kiểu “trạng lột” thì chết non, chết
yểu cũng phải!.
Cả Mõ
26 tháng 8 2020
NGƯỜI CÓ MỘ KHI VẪN CÒN ĐANG SỐNG
(Chút kỷ niệm về người thầy thuốc - Thương binh Hồ Sĩ Tuyển)
Hồi ký của: Mạnh Nguyên
Một thời báo chí đã tôn vinh cho anh
là người có “đôi bàn tay vàng”, đó là Hồ Sĩ Tuyển, một thương binh – một cán bộ
Y tế quê gốc Nghệ An. Nhưng anh đã dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp chữa bệnh
cứu người ở tỉnh Lào Cai và phục vụ trên chiến trường Nam Bộ.
Tốt nghiệp y sĩ, Hồ Sĩ Tuyển tình nguyện lên công tác ở Lào Cai từ
những năm đầu thập kỷ 60 của thế kỷ trước. Năm 1968, khi chiến trường miền
Theo giai thoại của những người cùng thời thì Hồ Sĩ Tuyển là một cán bộ
chuyên môn ngành y, nhưng lại rất say sưa với nghiệp văn chương. Chuyện kể
rằng, khi vợ anh (Chị Nguyễn Thị Biên) sinh cháu đầu lòng đặt tên Hồ Sĩ Toại.
Vì mới sinh, mẹ thiếu sữa nên cháu bé khóc suốt. Trong khu tập thể gần đó có bác
sĩ Thu Lan - trưởng khoa Nhi, vì viêm họng nên cũng ho khục khặc. Khu sơ tán
của bệnh viện không có điện, chỉ leo lét mấy ngọn đèn dầu, lại luôn phải sẵn
sàng xuống hầm hào khi có còi báo động máy bay địch. Vậy mà Hồ Sĩ Tuyển vẫn vô
tư tức cảnh ra mấy câu thơ, làm mọi người phải bật cười. Anh ứng khẩu đọc:
“Thiếu sữa mẹ
Toại oe oe khóc,
Vắng hơi chồng
Lan khúc khắc ho.
Xóm làng kẻ
bực người lo,
Riêng bố cu Toại vẫn khò khò ngủ say!”.
Trong mấy năm chúng tôi học cùng chị Biên ở khóa Y sĩ 21 đã có chuyện
không vui xảy ra. Tự nhiên mấy ngày liền không thấy chị lên lớp, nghĩ là chị ốm
nên sau giờ học mấy đứa cùng tổ học tập rủ nhau đến hỏi thăm. Bước vào gian
phòng trong ký túc xá le lói ánh đèn dầu, thấy chị ngồi trầm lặng, nhưng rõ
ràng là chị đã khóc đỏ cả hai mắt. Gặng hỏi mãi chị mới nói:
- Chị buồn lắm, nhưng chuyện này chỉ nói để các em biết thôi, cấm được nói
ra ngoài. Là anh Tuyển nhà chị đã hy sinh rồi! - Chị nói trong nấc nghẹn.
- Đã có giấy báo tử chưa mà chị biết? – một người trong chúng tôi hỏi
lại.
Chị xua tay:
- Không, làm gì có báo tử, đêm qua chị nghe cái đài “Gươm thiêng Ái
quốc”, trong mục “Sinh Bắc-Tử
Thì ra là như vậy nên chị mới nhắc chúng tôi phải giữ kín, bởi ngày đó
người ta cấm ngặt việc nghe đài địch.
Sau này, khi đã ra trường một thời gian, mỗi người chúng tôi về một nơi
công tác. Một hôm, trên chuyến tàu từ thị xã Lào Cai về Bảo Thắng tôi đã tình
cờ gặp anh Tuyển - tôi nhận ra anh vì nghe được câu chuyện anh đang kể cho một
ai đó về những ngày bị địch bắt giam ở Sài Gòn, rồi sau chúng chuyển anh ra nhà
lao Côn Đảo. Mãi tới ngày Hiệp định Pa-ri được ký kết, anh mới được trao trả tù
binh ở bờ sông Thạch Hãn.
Chúng tôi nhận nhau là như vậy. Rồi tình hình biên giới có biến, tôi cũng
vào bộ đội. Chiến tranh nổ ra, các nhân viên bệnh viện Lào Cai phải tản đi khắp
nơi, chủ yếu là về Yên Bái. Riêng Hồ Sĩ Tuyển xuống bệnh viện Bảo Yên, khi
chiến sự vãn hồi thì anh được điều về bệnh viện huyện Bảo Thắng. Là người có
chuyên môn vững về ngoại khoa, lại được rèn luyện nhiều năm qua các chiến
trường nên Hồ Sĩ Tuyển luôn là một trong những phẫu thuật viên “cầm dao chính” ở các kíp mổ.
Được là đồng nghiệp với anh, tôi luôn cảm phục lòng yêu nghề và thái độ
làm việc của Hồ Sĩ Tuyển - đó là sự tận tâm, là trách nhiệm của người thầy
thuốc trước bệnh nhân. Hồi ấy phương
tiện khám, chẩn đoán bệnh đâu có được máy móc hiện đại như bây giờ. Thầy thuốc
phải thăm khám bệnh chủ yếu trực tiếp bằng kinh nghiệm lâm sàng. Nhưng với Hồ
Sĩ Tuyển, anh không bao giờ đưa ra quyết định khi chưa chắc chắn về chẩn đoán. Không
ít trường hợp, dù đã khám đi khám lại nhiều lần, nhưng đến đêm, nằm vắt tay lên
trán vẫn không thể ngủ nổi, vì chưa chắc chắn với chẩn đoán của mình. Thế là dù
nửa đêm người thầy thuốc già ấy lại lọ mọ đến phòng bệnh để khám lại.
Ra khỏi bộ đội trở về cơ quan huyện, tôi và Hồ Sĩ Tuyển được sinh hoạt cùng chi bộ, có dịp
gần gũi nhau nhiều hơn. Rảnh rỗi anh thường tâm sự với tôi về những kỷ niệm vui
buồn trong cuộc đời binh lửa. Tôi nhớ nhất là câu chuyện “Người có mộ khi vẫn
còn đang sống” của anh. Anh kể:
“Sau khi tập trung, biên chế
thành các đội phẫu thuật, chúng tôi được điều vào mặt trận phía
Sau khi được cứu chữa và điều trị ổn định các vết thương, địch chuyển anh
ra nhà lao Côn Đảo…Và được trao trả tù binh vào giữa năm 1973.
Anh nói, việc đài địch đưa tin anh đã chết ở trận càn phía Tây Sài Gòn
là chưa chính xác. Vì Binh Dương là ở phía Đông Sài Gòn – hay còn gọi là chiến
trường Đông
Sau này, khi có dịp đi công tác và quay lại thăm vùng đất “Chiến trường
xưa”, Hồ Sĩ Tuyển đã ngỡ ngàng khi thấy ở Nghĩa Trang tỉnh Bình Dương có ngôi
mộ đề tên “Liệt sĩ Hồ Sĩ Tuyển, Quê Nghệ An, hy sinh ngày…”.
Thì ra, sau trận càn của địch năm ấy, số đồng đội còn sống đã quay lại làm
công tác tử sĩ, nhưng những người đã hy sinh không mấy người còn nguyên vẹn. Họ
đành điểm số đồng đội mất tích, chia cho mỗi người một phần thi thể gom nhặt
được, chôn cất và ghi thành bia mộ, có ai mà biết được anh vẫn đang sống và bị
địch bắt, giam cầm.
Tôi viết lại câu chuyện này coi như một nén tâm nhang cho người đồng
nghiệp – người bạn vong niên tài hoa và đức độ, nay anh cũng đã đi về cõi vĩnh
hằng!.
![]() |
| Hình minh họa từ Internet |
12 tháng 4 2020
Phiếm luận:
SÀNH ĐIỆU KIỂU “LAI –TRIM”
04 tháng 4 2020
HỊCH CHỐNG DỊCH COVID-19
Ta thường nghe những căn bệnh
tứ chứng nan y, bệnh kinh niên khó chữa như phong – hủi hiện đã bị loại trừ; trực
khuẩn lao đã có phác đồ trị dứt; lậu, giang mai, đậu mùa, thổ tả, sốt rét kinh niên…cũng đã
không còn sức hoành hành vô phương cứu chữa như xưa. Mười bảy năm trước dịch
Sars gây kinh hoàng, nhưng vào đến đất nước ta, chỉ 45 ngày là bị hoàn toàn tiêu
diệt. Thành quả ấy là có sự chung tay góp sức của biết bao thế hệ đã dày công
nghiên cứu, thậm chí đã không ít người bỏ mạng hy sinh để giành lại sự sống cho
bệnh nhân và an toàn cho đất nước. Các bậc thầy giỏi, thợ tài và những nhà hảo
tâm thì thời nào cũng có. Ví thử ai cũng khư khư theo thói thường tình thì chắc
sẽ chết hoài cùng dịch bệnh, còn đâu mà ở lầu cao, nhà rộng, đi xe xịn với đầy
đủ tiện nghi?.
Nay các ngươi vốn dòng dõi con Lạc, cháu Hồng lại không hiểu được nhân
tình thế thái. Nghe chuyện dịch dã hoành hành còn cứ tưởng ở đâu xa, thậm chí
có chỉ đạo chống dịch của cấp trên mà vẫn nửa tin nửa ngờ. Nay ta lấy chuyện
dịch Sars năm xưa mà nói, nhiều nước tây
Âu có trình độ phát triển cao cũng bị liêu xiêu hoảng loạn. Qua 37 quốc gia,
vào đến Việt Nam Sars (Tử thần mang hình
thù vương miện) đã làm 63 người mắc, trong đó 5 Bác sĩ, y tá đã hy sinh để
cứu tính mạng bệnh nhân. Thật là đau xót, nhưng cũng khiến cho tên tuổi họ rạng
danh, mà lưu truyền tiếng tốt.19 tháng 3 2020
CUỘC SỐNG VÙNG MIỀN
Chẳng phải đi xa ra thế giới, mà chỉ đến một số nơi trên đất nước ta đã có thể khai thác được nhiều sự khác biệt về cuộc sống và tập quán của mỗi vùng, miền.
Vậy mà trong chuyến đi “Xuyên Việt”
năm 2014, sau khi qua thành phố Cà Mau, đến huyện Năm Căn - huyện gần cuối của
cực nam Tổ quốc thì lại thấy ở đây người ta vô tư sống chung cùng nghĩa địa. Xe
đến gần huyện lỵ Năm Căn (Không nhớ rõ địa danh) thì bắt gặp một nghĩa địa khá
lớn. Từ trên Quốc lộ nhìn ra xa, thấp thoáng như có nhiều ngôi nhà được xây
ngay trong nghĩa địa. Tôi hỏi anh lái xe - người địa phương:10 tháng 3 2020
Phiếm luận: HỘI CHỨNG THỜI COVID
![]() |
| Anh minh họa trên Internet |
26 tháng 2 2020
XỨNG ĐÁNG VỚI DANH HIỆU NGƯỜI THẦY CAO QUÝ
Nhân kỷ
niệm ngày 65 năm, ngày “Thầy thuốc việt Nam ” xin được có đôi điều về những
người thầy khả kính này. Từ hàng ngàn năm về trước, những vị thầy được
coi là mẫu mực nghề như Hypocrate (460-370 TrCN) – người
hành nghề y ở phương Tây. Ông đã tự đặt ra cho mình 8 lời thề, được tóm tắt lại
như sau: Thứ nhất, là phải coi trọng
thầy dạy mình như cha, như mẹ; dạy cho các môn đệ của mình cam kết thực hiện hành
nghề đúng Y luật. Hai là, mọi hoạt
động của người thầy thuốc chỉ trên hết vì mục đich có lợi cho người bệnh; không
bao giờ làm điều xấu với họ. Ba là, không
bao giờ dùng y thuật để làm hại sinh mạng người khác, dù đó là yêu cầu của
chính họ. Bốn là, luôn giữ thái độ vô
tư, ân cần, thương yêu với người bệnh. Năm
là, không bao giờ làm những thủ thuật quá với khả năng của mình, nếu cần thiết
phải làm thì nên nhờ người có chuyên môn sâu trợ giúp. Sáu là, không phân biệt đối tượng người bệnh, với bất kỳ ai cũng
chỉ vì lợi ích cho họ mà làm; tránh hành vi xấu xa, đồi bại - nhất là với phụ
nữ và trẻ em. Bảy là, tuyệt đối giữ
bí mật cho bệnh nhân, coi sự im lặng, kín đáo cho những riêng tư của người bệnh
là một nghĩa vụ. Điều thứ tám, Ông
dành riêng cho mình, là thề trung thành tuyệt đối với những điều trên, nếu vi
phạm sẽ bị trừng phạt với cả luật đời và luật trời!.
![]() |
| Hải Thượng Lãn Ông -Lê Hữu Trác |
Ở Việt
Nam ,
chúng ta tự hào có Hải Thượng Lãn Ông - Lê Hữu Trác (1720 – 1791) – là một trong những điển hình danh y của phương Đông. Ông là một danh y nổi tiếng về y thuật,
mẫu mực về đức độ - lòng nhân. Ngoài vốn kiến thức siêu phàm và đồ sộ, ông cũng
còn để lại cho hậu thế 10 điều căn dặn. Mười điều ấy được tóm gọn lại cũng là
những điều răn về đạọ đức hành nghề. Đó là, người làm nghề chữa bệnh cần phải
có kiến thức sâu rộng để tiếp thu y thuật; phải ưu tiên người bệnh nặng chứ
không vì giàu sang hay nghèo hèn. Giữ thái độ đứng đắn khi xem bệnh cho người
khác giới. Không
thờ ơ, mảng vui mà quên trách nhiệm chăm sóc người bệnh – nhất là người bệnh
nặng. Gặp ca bệnh hiểm nghèo phải hết sức mình cứu chữa, nhưng cũng cần thông
báo tiên lượng cho gia đình người bệnh trước khi quyết định chữa trị. Dùng
thuốc phải lựa chọn để chi phí không cao nhưng bảo đảm hiệu quả; tuyệt đối
không vì ham rẻ mà dùng thuốc kém chất lượng. Với đồng nghiệp, tuyệt đối không
kiêu ngạo, cần khiêm tốn học tập người giỏi hơn và sẵn sàng chia sẻ kiến thức cho người có chuyên môn thấp hơn
mình. Đối với người có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn càng nên quan tâm chăm sóc,
thậm chí còn tùy khả năng mà chu cấp thêm tài chính, vật chất cho họ để việc
chữa trị được hiệu quả. Chữa bệnh cho người tuyệt đối không mưu cầu quà cáp,
ban ơn; phải trung thực, không vì vụ lợi mà bệnh nhẹ nói là bệnh nặng để vòi
tiền.
Người còn
nói: “Đem nhân thuật làm chước lừa dối, đem
lòng nhân đổi lấy lòng buôn bán. Như thế thì người sống trách móc, người chết
oán hờn, không dễ tha thứ được!”.
Ngày
nay, đội ngũ thầy thuốc của chúng ta hầu hết đều được đào tạo rất chu đáo. Người
vào học ngành y được xác định mục tiêu là phải “Vừa hồng, vừa chuyên”. Hồng
ở đây là đạo đức cách mạng – là lòng nhân của người thầy thuốc; chuyên là giỏi về nghiệp vụ chuyên môn. Những
năm gần đây bộ Y tế cũng đã ban hành chuẩn mực đạo đức của người hành nghề y,
bằng “12 điều y đức”. Đó cũng là sự kế thừa và phát huy các chuẩn mực y đức của
người xưa. Trong giới thầy thuốc đã có biết bao nhiêu người xứng với danh hiệu
cao quý, như: Anh hùng lao động GS Tôn Thất Tùng; Anh hùng lao động: GS Trần
Hứu Tước; Anh hùng lao động: Bác sĩ - bộ trưửng bộ Y tế: Phạm Ngọc Thạch…Và có
hàng trăm người được phong các danh hiệu thầy thuốc nhân dân, thầy thuốc ưu tú.
Thành
tựu về công tác chăm sóc, bảo vệ sức khỏe nhân dân liên tục được nâng lên. Nếu
như sau Cách mạng tháng Tám tuổi thọ bình quân của nước ta mới chỉ là trên 30 thì
đến nay đã nâng lên 73,6 tuổi. Thành quả đó có phần đóng góp rất căn bản của
ngành Y tế.
Các
loại dịch cổ điển được coi là hiểm họa với loài người như đậu mùa, dịch hạch, dịch
tả, dịch thương hàn và những căn bệnh “Tứ chứng nan y” như Phong (hủi), Lao, Cổ
(Cổ trướng do xơ gan), Lại (Ung thư), thì ngày nay 2 bệnh phong và lao đã cơ
bản được loại trừ, không còn trong danh sách nan y nữa.
Gần
đây, những vụ dịch do các chủng siêu vi mới phát sinh, cả thế giới phải bàng
hoàng như dịch Sars năm 2003, trong đó nước ta cũng đã có tới 5 cán bộ y tế hy
sinh vì làm nhiệm vụ cứu chữa người bệnh và chống dịch. Nhưng chỉ sau 45 ngày
chiến đấu với đại dịch nguy hiểm này, chúng ta đã là nước đầu tiên chiến thắng
dịch Sars. Giờ đây giữa cuộc chiến với dịch Covid-19, ở Việt Nam cũng đang có những chuyển biến
rất tích cực. Tính đến sáng ngày 25/2/2020, sau 11 ngày liên tục trên đất nước
ta đã không có ca nhiễm mới, 16/16 ca bệnh dương tính với vi rút corona đã hoàn toàn được xuất viện.
Đó là
những thành tựu, những hy sinh to lớn trong lĩnh vực bảo vệ sức khỏe nhân dân
không thể phủ nhận, mà những người thầy thuốc, những cán bộ y tế là những chiến
binh hàng đầu trên mặt trận này.
Tuy nhiên, hiện nay do tác động
của cơ chế thị trường, ở nơi này, nơi kia cũng còn có tình trạng tiêu cực trong
công tác khám, chữa bệnh. Biểu hiện suy thoái đạo đức ở một bộ phận người làm
trong ngành y như: Thái độ vô cảm, cửa quyền, vòi vĩnh… Tuy không là phổ biến,
nhưng thực sự đã diễn ra. Biểu hiện căn bản là có trường hợp bỏ mặc không
cấp cứu người bị nạn, chỉ vì họ chưa có người nhà đến đóng tiền; phân biệt đối
xử giữa người đến khám chữa bệnh bằng thanh toán trực tiếp với người có thẻ bảo
hiểm y tế; đối xử tận tình, chu đáo với người quen thân, người giàu có, còn với
người nghèo khó, rách bẩn thì đại khái, qua loa. Thậm chí không chẩn đoán được
rõ bệnh nhưng vẫn giữ bệnh nhân nặng để tăng thu nhập; đòi hỏi các thủ tục phi
lý, không đúng quy định gây phiền nhiễu cho người bệnh. Tình trạng quá tải ở cơ
sở điều trị, tạo nên nỗi khổ cho bệnh nhân; quảng cáo quá khả năng chữa bệnh
v.v. Đang là những hạt sạn, làm xói mòn lòng tin của công chúng, làm xấu đi
hình ảnh người thầy thuốc.
Hy vọng rằng, cùng với sự phát
triển của văn minh xã hội, đội ngũ thầy thuốc của chúng ta sẽ không còn những
hạt sạn kể trên, xứng đáng với danh hiệu “người thầy cao quý” mà xã hội đã tôn vinh.
Mạnh Nguyên
24 tháng 2 2020
Phiếm luận: CHỈ TẠI DO LUÂN CHUYỂN
18 tháng 2 2020
Phiếm luận: NHÀ MÕ LÀM KINH TẾ
![]() |
| Hình từ Internet |
12 tháng 2 2020
NƯỚC - NHỮNG ĐẶC TINH ĐẶC BIỆT
Hướng tới ngày nước của thế giới (22/3) Cả Mõ xin được giới thiệu 10 đặc tính đặc biệt của nước để mọi người cùng tham khảo.
| Nước biển Hạ Long (Ảnh MN) |
29 tháng 1 2020
DẠI THẦY
![]() |
| Hình minh họa từ Internet |












